Thứ Năm, 17 tháng 5, 2018

NHẬN DIỆN CÁC BIẾN THỂ VÀ THỰC CHẤT QUAN ĐIỂM ĐÒI “PHI CHÍNH TRỊ HÓA” QUÂN ĐỘI




Đòi “phi chính trị hóa” quân đội là luận điểm đã có từ lâu, mà các đảng chính trị đối lập ở những nước đi theo chế độ đa đảng thường sử dụng, để hạn chế quân đội “can dự” vào những tranh giành chính trị của các đảng phái. Ngay từ năm 1905, trong bài “Quân đội và cách mạng” đăng trên báo “Đời sống mới” ngày 16 - 11, V.I. Lê-nin đã chỉ rõ: “... những câu nói của bọn tôi tớ của nền chuyên chế về tính trung lập của quân đội, về sự cần thiết phải giữ cho quân đội đứng ngoài chính trị v.v. là giả dối, rằng những lời nói đó không thể mong được binh lính đồng tình một chút nào”1.
Trong những thập niên cuối của thế kỷ XX, khi thấy rằng phương thức chống phá CNXH bằng biện pháp gây chiến tranh xâm lược không còn hiệu quả, chủ nghĩa đế quốc đã đẩy mạnh chống phá bằng chiến lược “Diễn biến hòa bình”. Một trong các thủ đoạn mà chúng sử dụng là đưa khẩu hiệu “quân đội phải duy trì tính trung lập về chính trị” vào các nước XHCN, nơi chỉ có một đảng (ĐCS) lãnh đạo, nhằm thực hiện “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang cách mạng, mà thực chất là nhằm tách quân đội ra khỏi sự lãnh đạo của ĐCS, vô hiệu hóa vai trò của quân đội - công cụ bạo lực của Đảng, của Nhà nước trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc XHCN. Thủ đoạn này đã được chúng áp dụng thành công ở Liên Xô trước đây. Trong thời gian M.Goóc-ba-chốp làm Tổng Bí thư ĐCS Liên Xô, những người lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quân đội Liên Xô đã rời bỏ nguyên tắc xây dựng quân đội về chính trị của chủ nghĩa Mác – Lê-nin, mắc những sai lầm rất nghiêm trọng: xóa bỏ cơ chế lãnh đạo của ĐCS đối với quân đội, làm cho Quân đội Liên Xô bị “phi chính trị hóa” và bị vô hiệu hóa. Chỉ trong khoảng hai năm 1987 - 1989, gần 50% cán bộ chiến lược của quân đội và khoảng 30% tướng lĩnh bị cho ra quân; hơn 100 cán bộ lãnh đạo chính trị cấp chiến lược - chiến dịch bị cách chức với lý do “không ủng hộ cải tổ”. Tháng 3-1990, Đại hội đại biểu bất thường lần thứ 3 ĐCS Liên Xô đã chấp nhận từ bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội ở Điều 6 trong Hiến pháp Liên bang Xô-viết; chấp nhận đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập. Ngày 20-7-1991, sau khi đắc cử Tổng thống Liên bang Nga, B. Yeltsin đã ban bố sắc lệnh “phi đảng hóa” và tuyên bố cấm các chính đảng hoạt động trong cơ quan nhà nước các cấp. Ngày 23-8-1991, trước ngày M.Goóc-ba-chốp tự ý tuyên bố giải tán Ban Chấp hành Trung ương, thì Bộ trưởng Quốc phòng Sa-pô-xni-cốp đã tuyên bố rời bỏ ĐCS Liên Xô và buộc mọi quân nhân là đảng viên cộng sản phải trả thẻ đảng. Tất cả những hành vi đó đều nhằm thực hiện “phi chính trị hóa”, làm cho Quân đội Xô-viết mất phương hướng chính trị, mất sức chiến đấu, không thể bảo vệ được Tổ quốc XHCN; mặc dù, lúc đó Quân đội Liên Xô vẫn còn 3,9 triệu quân thường trực, được trang bị rất hiện đại. Đó là một trong những nguyên nhân rất quan trọng dẫn tới sự tan rã của Liên bang Xô-viết vào cuối năm 1991.
Đối với nước ta, từ nhận định rằng, hiện nay ĐCS Việt Nam còn nắm chắc quân đội và công an, nên chưa thể xóa bỏ được vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội, chưa thể xóa bỏ được chế độ XHCN, vì thế các thế lực thù địch với cách mạng nước ta ráo riết thực hiện chiêu bài “Lực lượng vũ trang phải duy trì tính trung lập về chính trị”. Họ hy vọng rằng, một khi lực lượng vũ trang đã bị mê muội bởi khẩu hiệu đó, đội ngũ cán bộ quân đội và công an đã dao động, mất phương hướng chính trị, sẽ tạo “cơ hội vàng” cho họ ra tay lật đổ ĐCS Việt Nam và thể chế chính trị XHCN ở Việt Nam theo đúng kịch bản “không đánh mà thắng”(!). Năm 2013, lợi dụng việc Ủy ban Thường vụ Quốc hội tổ chức xin ý kiến nhân dân vào bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, các thế lực chống phá con đường xây dựng CNXH xem đây là thời cơ có một không hai, để công khai đẩy mạnh đòi hỏi “phi chính trị hóa” quân đội. Đáng tiếc rằng, không ít người đã mơ hồ về chính trị, mất cảnh giác, mắc mưu những thủ đoạn thâm độc của các thế lực thù địch để vào hùa với chúng, nhai lại những luận điệu sai trái nói trên, mà không tỉnh táo tự vấn mình rằng: tại sao những đề xuất về “phi chính trị hóa lực lượng vũ trang” lại được VOA, BBC, RFA, RFI,... cùng những kẻ phản bội Tổ quốc, những người có thâm thù với cách mạng ở hải ngoại tung hô, cổ vũ nhiệt thành đến vậy? Khi bị chỉ trích những đề xuất đó là biểu hiện của sự “suy thoái về tư tưởng chính trị”, những người cổ súy cho tư tưởng này vội “lấp liếm” rằng: “chúng tôi chỉ yêu cầu lực lượng vũ trang trung lập về chính trị, chứ đâu có đòi “phi chính trị hóa” quân đội? Sự ngụy biện đó không đánh lừa được công luận; bởi xét về bản chất, yêu cầu “Lực lượng vũ trang phải duy trì tính trung lập về chính trị” chỉ là một dạng thức, một phiên bản của quan điểm đòi “phi chính trị hóa lực lượng vũ trang”. Nói đến “trung lập về chính trị”, nghĩa là “đứng giữa các lực lượng chính trị”, “đứng ngoài chính trị”, “không can dự gì vào chính trị”...; trong khi đó, Quân đội nhân dân (QĐND) Việt Nam đang được xây dựng theo phương hướng “cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại”, lấy xây dựng vững mạnh về chính trị làm cơ sở, nền tảng để xây dựng vững mạnh toàn diện. Hơn nữa, bản thân QĐND Việt Nam đang là những lực lượng chính trị, đặt dưới sự lãnh đạo “tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt” của ĐCS Việt Nam, tức là đang “không đứng ngoài chính trị”; thì việc đòi hỏi “Lực lượng vũ trang phải duy trì tính trung lập về chính trị” thực chất là đòi “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang Việt Nam không hơn, không kém.
Để thực hiện mưu đồ “phi chính trị hóa” quân đội, các thế lực thù địch sử dụng mọi biện pháp, cả về lý luận, tư tưởng lẫn hành động thực tiễn.
Trên lĩnh vực lý luận, tư tưởng, họ thường lập luận rằng: quân đội là công cụ của nhà nước, nên chỉ phục tùng nhà nước, chứ không phục tùng và chịu sự lãnh đạo của bất cứ chính đảng nào; hoặc: hoạt động của lực lượng vũ trang chỉ để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ quốc gia và phục vụ nhân dân, nên chỉ phải trung thành với Tổ quốc và nhân dân chứ không phải trung thành với bất kỳ tổ chức nào,... Nghe thoáng qua, không ít người ngộ nhận sự có lý của lập luận này, nhất là những người nhẹ dạ, cả tin, ít trải nghiệm qua thực tiễn đấu tranh cách mạng, mà không hiểu rằng: đây là thủ đoạn nhằm chuyển lập trường chính trị của lực lượng vũ trang cách mạng sang lập trường của bọn cơ hội chính trị, của giai cấp tư sản.
Trong hành động thực tiễn, những người cổ súy cho tư tưởng “phi chính trị hóa lực lượng vũ trang” đòi “quân đội, công an phải trung lập về chính trị”, tức là một khi có biến động chính trị, thì quân đội và công an hãy án binh, bất động, không đứng về phe nào. Đối với những nước đi theo chế độ XHCN, chỉ có một ĐCS lãnh đạo như nước ta, họ đòi xóa bỏ nguyên tắc “ĐCS lãnh đạo lực lượng vũ trang”; hạ thấp, đi đến đòi xóa bỏ hoạt động công tác đảng, công tác chính trị cùng hệ thống cơ quan chính trị, cán bộ chính trị (nhất là chế độ chính ủy, chính trị viên) trong quân đội - một trong những yếu tố riêng có của quân đội các nước XHCN, nhằm đảm bảo cho ĐCS giữ vững sự lãnh đạo đối với quân đội. Mặt khác, họ xuyên tạc các sự kiện chính trị trong lịch sử có quân đội tham gia, thổi phồng khuyết điểm của một vài đơn vị quân đội, công an và một bộ phận quân nhân, chiến sĩ công an trong quá trình làm nhiệm vụ; bôi nhọ đời tư của các tướng lĩnh, anh hùng lực lượng vũ trang,... Hòng qua đây, làm cho quân đội, công an mất uy tín trong nhân dân, hạ thấp vị thế của quân đội, công an trong xã hội..., từ đó mà vô hiệu hóa vai trò của quân đội và công an trong cuộc đấu tranh bảo vệ chính quyền cách mạng.
Đối với Việt Nam, để thực hiện mục tiêu nhất quán là xóa bỏ thành quả cách mạng và lái con đường phát triển của đất nước sang quỹ đạo tư bản chủ nghĩa, trong nhiều năm qua, các thế lực thù địch đẩy mạnh các chiến dịch vận động đòi thực hiện chế độ đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập và lô-gic tất yếu của tiến trình đó, nếu được thực hiện, sẽ là xóa bỏ sự lãnh đạo của ĐCS Việt Nam đối với QĐND Việt Nam. Họ công khai đòi bỏ quy định sự lãnh đạo của ĐCS Việt Nam đối với Nhà nước và xã hội, “bỏ quy định lực lượng vũ trang nhân dân phải trung thành với ĐCS Việt Nam” đã được khẳng định trong Hiến pháp nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Lợi dụng tình cảm của nhân dân ta với Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu, họ cố tình lờ đi hoàn cảnh lịch sử của sự kiện (ngày 26-5-1946) Chủ tịch Hồ Chí Minh trao tặng Trường Võ bị lục quân Trần Quốc Tuấn lá cờ “Trung với nước, hiếu với dân”, để xuyên tạc tư tưởng nhất quán của Người về vai trò lãnh đạo của Đảng đối với QĐND Việt Nam, bằng lý lẽ rằng: Hồ Chí Minh chưa bao giờ nói Quân đội phải trung thành với Đảng cả (!)
Mục tiêu hướng tới của những thủ đoạn nói trên là thúc đẩy sự “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ QĐND Việt Nam, làm cho Quân đội ta xa rời mục tiêu, lý tưởng cách mạng và sự lãnh đạo của Đảng; biến chất về chính trị, tiến tới vô hiệu hóa vai trò của Quân đội là chỗ dựa vững chắc của Đảng, Nhà nước và nhân dân trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN. Những thủ đoạn đó thật tinh vi và thâm hiểm, nhưng sai cả về lý luận và thực tiễn, cần phải vạch trần, bác bỏ.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét