KHÔNG CÓ CÁI GỌI LÀ “BẮT NGƯỜI BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN”
Ở VIỆT NAM
Trang
của tổ chức Việt Tân và “baotiengdan” tiếp tục phát tán các bài viết về cái gọi
là “tại sao bắt giữ người bất đồng chính kiến” cố ý xuyên tạc, chĩa mũi công
kích vào một số hoạt động pháp lý ở Việt Nam, vu cáo Việt Nam “vi phạm nhân
quyền”… Chúng còn tận dụng cả công nghệ IA để “viết bài” phát tán các luận điệu
xuyên tạc, kiểu như hỏi Chat GPT, mà ai cũng biết rằng GPT lấy dữ liệu để đưa
ra câu trả lời từ chính các trang và các nguồn thông tin của các đối tượng đó.
Ở Việt Nam cũng như các quốc gia khác, việc truy cứu trách nhiệm pháp lý đối
với một số đối tượng có hành vi vi phạm pháp luật không phải là “vi phạm nhân
quyền”, không phải là “bắt giữ người bất đồng chính kiến”. Mà đây là sự thực
thi quyền năng của bất kỳ nhà nước nào nhằm ngăn chặn các hành vi vi phạm pháp
luật, chống phá xã hội, đồng thời bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mọi
người dân.
Tại
Việt Nam, không ai bị bắt giữ, xét xử chỉ vì “bày tỏ chính kiến”, “bảo vệ nhân
quyền”. Như các quốc gia khác, Việt Nam cũng kiên quyết đấu tranh với các hành
vi lợi dụng các quyền dân chủ, tự do để xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước, vi
phạm quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức và cá nhân khác. Các hoạt động điều
tra, xét xử và giam giữ tuân theo các quy định của pháp luật. Quyền
con người do pháp luật quy định và bảo đảm, không một tổ chức hay cá nhân
nào được tùy tiện đưa ra quy định về việc thực hiện quyền con người để áp dụng
cho một quốc gia. Nếu một xã hội không có thể chế pháp luật, mỗi cá nhân có
hành vi tùy tiện theo ý muốn của mình thì xã hội sẽ trở nên hỗn loạn.
Thế
mà, từ lâu, một số tổ chức quốc tế, một số nước phương Tây vẫn “dương cao” quan
điểm “nhân quyền cao hơn chủ quyền” nhằm áp đặt vào những quốc gia và cộng đồng
khác, mà thực chất là xuất phát từ mục đích chi phối công việc nội bộ, hòng
thay đổi chế độ chính trị ở một số nước. Trong khi, thực tế ở chính các nước đó
thì quan điểm “nhân quyền cao hơn chủ quyền” không hề có giá trị đối với việc
thúc đẩy quyền con người, mà nó còn khiến khả năng xâm hại quyền con người,
phân biệt chủng tộc, phân biệt đẳng cấp, giàu nghèo tiếp diễn nghiêm trọng. Ví
dụ như ở Mỹ, thực tế có sự khác nhau giữa lời nói và việc làm về quyền con
người của nước này. Thật hài hước, khi Mỹ tự cho mình cái quyền đánh giá, chỉ
trích mức độ bảo đảm quyền con người của các nước khác, song chính trong nội bộ
lại tồn tại những vấn đề nghiêm trọng về quyền con người. Như năm 2021, ở Mỹ đã
xảy ra 693 vụ xả súng (tăng 10,1% so với năm 2020), khiến hơn 44.000 người
thiệt mạng; năm 2021, 9 tiểu bang của Mỹ đã đề xuất hơn 420 dự luật nhằm hạn
chế việc bỏ phiếu của cử tri; chỉ 7% thanh niên Mỹ tin rằng hệ thống dân chủ Mỹ
vẫn “lành mạnh”. Còn tại biên giới phía Nam, Mỹ đã giam giữ hơn 1,7 triệu người
nhập cư, trong đó có 45.000 trẻ em. Chính nước Mỹ bên cạnh “nhấn mạnh”
tính phổ biến của quyền con người nhưng lại từ chối ký kết nhiều điều ước quốc
tế về quyền con người (như Công ước xóa bỏ mọi hình thức phân biệt đối xử với
phụ nữ, Công ước về quyền trẻ em…).
Bất
kỳ quyền và tự do nào cũng là tương đối, trên thế giới không có quyền và tự do
tuyệt đối mà không chịu sự hạn chế hay chỉ có quyền mà không có nghĩa vụ. Với
một con người, một công dân, quyền và nghĩa vụ không thể tách rời. Ở Việt Nam,
bảo vệ và thúc đẩy các quyền cơ bản của con người được quy định trong Hiến pháp
và các văn bản pháp luật liên quan; được tôn trọng, triển khai trên thực tế,
được khẳng định qua các thành tựu trong mọi lĩnh vực của đời sống xã hội. Các
nỗ lực và thành công đó cũng được cộng đồng quốc tế ghi nhận trong nhiều khuôn
khổ song phương và đa phương, như Cơ chế rà soát định kỳ phổ quát (UPR) chu kỳ
III của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc. Tự do ngôn luận, tự do báo chí và tự
do thông tin ở Việt Nam được thể hiện rõ qua sự phát triển của báo chí cũng như
thông tin trên các nền tảng mạng xã hội ở Việt Nam (với có hơn 70% dân số Việt
Nam sử dụng Internet, mạng xã hội).
Trên phạm vi quốc tế hay ở mỗi quốc gia, quyền con người chịu sự
chế ước và hạn chế bởi pháp luật. Khoản 2, Điều 19 trong Tuyên ngôn Thế
giới về quyền con người chỉ rõ, khi thực hiện các quyền và tự do của mình, mọi
người chỉ chịu những hạn chế do luật định, nhằm mục đích duy nhất là bảo đảm sự
công nhận và tôn trọng thích đáng đối với các quyền và tự do của người khác
cũng như đáp ứng những yêu cầu chính đáng về đạo đức, trật tự xã hội và phúc
lợi chung trong một xã hội dân chủ. Quyền con người không thể thoát ly khỏi quy
định pháp luật và nguyên tắc pháp quyền. Trên thế giới, không có quốc gia nào
cho phép công dân của nước mình có quyền tự do vô hạn mà không chịu sự hạn chế
và điều chỉnh của pháp luật.
Tóm
lại, chúng ra rút ra một kinh nghiệm quý báu là, đừng nghe những gì người ta
nói, hãy nhìn những việc, hành vi của người ta, nhất là đối với những kẻ không
có thiện chí xây dựng mà chỉ có thiện chí phá hoại, cường quyền!. Việc đấu
tranh, vạch trần âm mưu chống phá, những thông tin sai lệch này là rất cần
thiết, và cần được mỗi người đọc thông thái tỉnh thức, đó là một cách để nâng
cao nhận thức và bảo vệ quyền con người đúng đắn…/. (Theo Trần Công Nghệ)
tội phạm sao lại gọi là bất đồng chính kiến
Trả lờiXóa