BÁC BỎ NHỮNG LUẬN
ĐIỆU XUYÊN TẠC GIÁ TRỊ LỊCH SỬ NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC
(30/4/1975)
Mỗi dịp tháng 4 về, cả nước lại hân hoan đón chào ngày lễ lớn
của dân tộc. Cách đây 48 năm về trước, dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt
Nam, của chủ tịch Hồ Chí Minh, sự chiến đấu ngoan cường của quân và dân Việt
Nam đã đưa hai miền Nam – Bắc của dải đất hình chữ S thu về một mối. Với truyền
thống yêu nước, luôn mong muốn được sống trong một dân tộc thống nhất, hòa bình
và phát triển; không chịu đựng những bất công, áp bức bóc lột của đế quốc tư bản
“giày xéo”, nhân dân Việt Nam đã quyết tâm đứng lên dành độc lập, tự do cho dân
tộc. Chiến thắng 30/4/1975 là minh chứng cho cho cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại,
chiến tranh chính nghĩa, yêu chuộng hòa bình, được nhân dân trên toàn thế giới ủng
hộ và ca ngợi.
Tuy nhiên, trên một số website, blog,
tài khoản mạng xã hội cá nhân, những phần tử phản động, cơ hội, bất mãn chính
trị lại điên cuồng bày ra các chiêu trò để bóp méo giá trị, ý nghĩa lịch sử của
chiến thắng 30/4/1975. Chúng ra sức nhào nặn những clip xưa cũ, cắt gọt sự thật
để cố tạo ra những bài viết dối trá tung lên mạng xã hội. Chúng còn trắng trợn
xuyên tạc “Chiến thắng Mùa Xuân năm 1975” thành “cuộc chiến tranh xâm lược của
miền Bắc với miền Nam”, láo xược đòi đổi ngày chiến thắng, ngày thống nhất đất
nước là “ngày quốc hận”; cho rằng tháng 4 lịch sử là “tháng tư đen”… Tất cả
những “mưu hèn, kế bẩn” của chúng chỉ nhắm tới mục đích cuối cùng là kích động
nhằm chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, chống phá thành quả cách mạng mà
toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đã đạt được.
Tựu trung lại, tất cả những lập luận mà
các lực lượng trên cố gắng thêu dệt chỉ nhằm mục đích hạ thấp vai trò lãnh đạo
của Đảng và sự đoàn kết của nhân dân ta trong cuộc đấu tranh chống đế quốc Mỹ
và tay sai. Qua đó, xoay chuyển cục diện chiến tranh từ cuộc đấu tranh chính
nghĩa thành cuộc nội chiến - một cuộc chiến tranh phi nghĩa và dẫn đến sự
chuyển hóa về tư tưởng chính trị, sai lệch về nhận thức lịch sử của dân ta, đặc
biệt là giới trẻ hiện nay trong bề dày lịch sử đấu tranh vẻ vang của dân tộc.
Phải khẳng định rằng, đó là
những luận điệu hoàn toàn sai trái, phủ nhận sạch trơn mọi sự hy sinh của thế
hệ cha ông để đất nước có được hòa bình, độc lập, thống nhất và phát triển như
hôm nay. Trải qua gần 50 năm, kể từ chiến thắng vĩ đại của dân tộc Việt Nam
trước đế quốc Mỹ, các thế hệ người dân Việt Nam càng cảm nhận đầy đủ và sâu sắc
giá trị của chiến công chói lọi mang tầm vóc thời đại này.
Điều quan trọng nhất là cần nhìn nhận
bản chất cuộc chiến tranh Việt Nam. Theo họ gọi cuộc chiến tranh này là một
“cuộc nội chiến của người Việt Nam”. Căn cứ vào thực tế lịch sử thì đó là những
luận điệu xuyên tạc, bóp méo sự thật theo lý lẽ của họ.
Trong những năm 1954 - 1975 đã chứng
minh một thực tế không thể đảo ngược rằng, đế quốc thực hiện dã tâm xâm lược
bằng việc “mượn tay” người Việt thực hiện chính sách thực dân mới, dựng lên
chính quyền tay sai Việt Nam cộng hòa với nhiều lần “thay ngôi đổi chủ” để phục
vụ trung thành hơn cho lợi ích của đế quốc Mỹ tại Việt Nam.
Đặc biệt trong giai đoạn năm 1965 -
1973, Mỹ nhân danh vai trò là “hậu thuẫn”, hỗ trợ chính quyền Việt Nam cộng hòa
tại chiến trường miền Nam đã trực tiếp đưa hơn nửa triệu quân Mỹ và quân đội
một số nước chư hầu tham chiến vào năm 1965. Bên cạnh ngăn chặn chi viện từ
miền Bắc và quốc tế vào miền Nam, đế quốc Mỹ còn mở rộng phạm vi ra miền Bắc
Việt Nam thông qua các hoạt động chiến tranh phá hoại với quy mô lớn. Điển hình
là dùng “pháo đài bay” B.52 ném bom hủy diệt với âm mưu “đưa miền Bắc trở lại
thời kỳ đồ đá”.
Đến năm 1973, ngay khi quân Mỹ phải rút
phần lớn lực lượng khỏi miền Nam trên cơ sở tuân thủ theo điều khoản của Hiệp
định Paris, bản chất của chính quyền Việt Nam cộng hòa vẫn không thay đổi - vẫn
là chính quyền tay sai, thực hiện theo sự chỉ đạo, kế hoạch của đế quốc Mỹ. Do
đó, cuộc chiến tranh Việt Nam không phải một cuộc nội chiến của người Việt Nam,
mà là một cuộc chiến chính nghĩa của dân tộc Việt Nam chống lại sự xâm lược của
đế quốc Mỹ, đồng minh của Mỹ và chính quyền tay sai Việt Nam cộng hòa.
Mặt khác, theo lập luận của các thế lực
thù địch, phản động rằng “ ngày 30-4-1975 không nên gọi là ngày giải phóng, vì
vẫn còn hai nước Việt Nam”, nhìn lại lịch sử, nếu như không phải vì tham vọng
của Mỹ thì non sông Việt Nam đã thu về một mối, không bị chia cắt sau khi Hiệp
định Giơ-ne-vơ (Thụy Sĩ) được ký kết tháng 7-1954. Nhóm này còn dùng
những luận điệu phản khoa học để phục vụ, biện minh một thứ chính trị vô cùng
phản động để vẽ lên một cuộc chiến tranh nghiêng về phía họ.
Nhưng dù họ cố tình tìm cách quét lên
vết sơn lịch sử giả hiệu để che lấp đi những sự thật không thể chối cãi, thì
hành động man rợ khi dồn dân vào ấp chiến lược, thi thành Luật 10/59 lê máy
chém đi khắp miền Nam, tàn sát người dân vô tội, rải chất độc hóa học... vẫn
nằm trong kế hoạch tiến hành chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ, đó là một
thực tế lịch sử mà chúng không thể xóa nhòa.
Dựa theo kế hoạch, chiến lược chiến
tranh, quân đội Mỹ và chính quyền Việt Nam cộng hòa tưởng rằng càng khủng bố,
đàn áp mạnh thì chính quyền của họ càng được củng cố tại miền Nam. Nhưng kế
hoạch ấy đã lần lượt thất bại trước những đợt tấn công dồn dập, mãnh liệt của
cuộc chiến tranh nhân dân cả 2 miền Nam - Bắc.
Bản thân người Mỹ cũng tự nhận
sai lầm của mình trong cuộc chiến tranh phi nghĩa tại Việt Nam. Như trong cuốn
hồi ký “Nhìn lại quá khứ: Tấn thảm kịch và những bài học về Việt Nam”, do Nhà
xuất bản Random House (Mỹ) cho ra mắt tháng 4-1975, Mắc Na-ma-ra đã công khai
thừa nhận: “Chúng tôi (tức Chính phủ Mỹ) đã sai lầm, sai lầm khủng khiếp”. Hay
nguyên Cố vấn Nhà Trắng Hen-ri Kít-xinh-giơ bàng hoàng không hiểu “cái gì đó đã
nhen lên trong dân tộc đó những ngọn lửa anh hùng và nghị lực như vậy”; tướng
Mắc-xoen Tay-lơ, cựu Đại sứ Mỹ ở Sài Gòn phải chua chát thừa nhận: “Tất cả
chúng ta đều có phần của mình trong thất bại của Mỹ ở Việt Nam, và chẳng có gì
là tốt đẹp cả. Chúng ta không hề có một anh hùng nào trong cuộc chiến tranh
này, mà chỉ toàn là một lũ ngu xuẩn. Chính tôi cũng nằm trong số đó” (Báo Mỹ “Sao
và vạch”, ngày 14-5-1975). Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Mắc Na-ma-ra cũng
đã nêu ra 11 nguyên nhân gây ra thảm bại nặng nề cho nước Mỹ trong cuộc chiến ở
Việt Nam, trong đó có sai lầm là “đánh giá thấp sức mạnh của một dân tộc đấu
tranh và hy sinh cho lý tưởng và các giá trị của nó” (Theo số liệu của Trung
tâm Lịch sử quân sự Mỹ (US Army Center of Military History, Washington DC),
1995).
Trên đây chỉ là một vài dẫn
chứng, để chứng tỏ ngay cả bản thân người Mỹ cũng đã nhìn ra và tự nhận sai lầm
về cuộc chiến tranh tại Việt Nam. Như vậy tại sao vẫn có những con người Việt
Nam lại cố tình nhìn nhận và có những quan điểm lạc lõng, hằn học phủ nhận
Chiến thắng vĩ đại 30/4/1975 của quân và dân Việt Nam. Phải chăng họ đang mưu
toan việc đánh giá lại lịch sử, nhằm phục vụ cho những mưu đồ chính trị đen tối,
bẩn thỉu của mình?
Nhìn về bản chất của cuộc chiến tranh
Việt Nam, về quá trình đấu tranh giành độc lập dân tộc, chúng ta khẳng định
nhất quán rằng “đất nước Việt Nam là một khối, Bắc - Nam thống nhất không thể
chia cắt”. Cho nên, ngày 30-4-1975 là ngày Giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống
nhất đất nước. Thắng lợi của dân tộc ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu
nước, đỉnh cao là Đại thắng mùa Xuân 1975 “... mãi mãi được ghi vào lịch sử dân
tộc ta như một trong những trang chói lọi nhất, một biểu tượng sáng ngời về sự
toàn thắng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và trí tuệ con người, và đi vào lịch
sử thế giới như một chiến công vĩ đại của thế kỷ XX, một sự kiện có tầm quan trọng
quốc tế to lớn và có tính thời đại sâu sắc”. Ý chí “Không có gì quý hơn độc lập
tự do”, khát vọng hòa bình và thống nhất Tổ quốc của nhân dân Việt Nam dưới sự
lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là động lực quan trọng, quyết định đem đến
Đại thắng mùa Xuân 1975, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Dưới
sự lãnh đạo của Đảng, ý chí và khát vọng đó được kết tinh, biến thành sức mạnh
vật chất, tinh thần to lớn của cả dân tộc để giành thắng lợi trong cuộc kháng
chiến, làm nên Đại thắng mùa Xuân 1975.
Khẳng định giá trị, ý nghĩa và
tầm vóc lịch sử của Đại thắng mùa Xuân 1975, chúng ta cũng đồng thời đấu tranh
phê phán mọi luận điệu xuyên tạc lịch sử về chiến thắng vĩ đại này với những
thiên kiến lệch lạc, những ác ý thâm độc của các thế lực thù địch và cả những
ngộ nhận, mơ hồ trong sự nhìn nhận, đánh giá lịch sử thiếu khách quan. Người Mỹ
và bọn tay sai phản quốc đã thất bại khi họ đương đầu với một dân tộc ý chí
quật cường, đoàn kết chiến đấu, với nghệ thuật tổ chức và lãnh đạo chiến tranh
nhân dân tài tình của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Những quan điểm, luận điệu,
yêu sách sai trái, tiêu cực trên không phải xuất phát từ thiện chí hòa hợp, hòa
giải dân tộc mà chỉ là một thủ đoạn để khoét sâu hận thù, kích động, chia rẽ
khối đại đoàn kết dân tộc của những thế lực chống phá đất nước, với mưu đồ
chính trị đen tối. Hơn ai hết, mọi tầng lớp nhân dân, nhất là thế hệ trẻ - những
người gắn bó mật thiết với sự phát triển của khoa học, công nghệ - cần tỉnh
táo, tiên phong trong việc phản bác lại những quan điểm sai trái, hằn học, đi
ngược lại giá trị của dân tộc Việt Nam.
Là người dân Việt Nam, chúng
ta cần hiểu rõ, chiến tranh đã để lại cho đất nước những nỗi đau to lớn; biết
bao xương máu các anh hùng đã đổ xuống để giành lấy độc lập, tự do. Hơn ai hết,
chúng ta cần nhận thức đầy đủ nguyên nhân vì sao đất nước ta có chiến tranh, vì
sao Bắc – Nam bị chia cắt. Đó là do mưu đồ của bọn đế quốc xâm lược, chúng muốn
biến dân ta thành nô lệ, biến đất nước Việt Nam phải lệ thuộc vào ngoại bang.
Suốt gần năm thập kỷ qua, các
thế hệ người Việt Nam và nhân loại tiến bộ ngày càng cảm nhận sâu sắc hơn trên
mọi phương diện về ý nghĩa to lớn, giá trị lịch sử và thời đại của Đại thắng
mùa Xuân 1975; ngày càng thấm thía hơn về những mất mát, hy sinh mà nhân dân
ta, dân tộc ta đã phải trả để có được chiến thắng và càng thêm tự hào về Đảng,
về Chủ tịch Hồ Chí Minh, về dân tộc, nhân dân và Quân đội anh hùng. Nhân dân
thế giới hết lời ca ngợi chiến thắng của nhân dân ta, coi đó là thắng lợi vĩ
đại của “chính nghĩa, lòng nhân đạo và chủ nghĩa anh hùng”; là chiến thắng của
“chủ nghĩa anh hùng vô song; là chiến thắng tạo nên dư chấn rung động địa cầu”.
Đồng thời, cũng nhấn mạnh về “ảnh hưởng to lớn đến khu vực trên thế giới trong
tương lai”; “gây tiếng vang lớn trên trường quốc tế về một dân tộc không chịu
khuất phục trước quân thù”; chứng minh “thời mà các nước lớn dùng sức mạnh để
bóp nghẹt chủ nghĩa dân tộc đã chấm dứt”. Thắng lợi đó chứng tỏ không một sức
mạnh nào có thể “khuất phục được một dân tộc anh hùng”; đó là thắng lợi “mãi
mãi ghi vào sử sách”, v.v. Ngày 30-4-1975, lãnh đạo Đảng và Nhà nước
Trung Quốc đã gửi điện chúc mừng nhân dân ta: “Thắng lợi của nhân dân Việt Nam
một lần nữa chứng minh hùng hồn rằng, nhân dân một nước, dù là nhân dân một
nước nhỏ, miễn là dám vùng dậy đấu tranh, dám cầm vũ khí, lấy chiến tranh chính
nghĩa chống lại chiến tranh phi nghĩa, thì nhất định có thể đánh bại bất cứ kẻ
thù nào”. Chính người Mỹ cũng đã phải ghi nhận sự thật lịch sử và đánh giá cao
sức mạnh vô địch của nhân dân Việt Nam: “Lịch sử phải đánh giá họ (người Việt
Nam - tác giả) cao nhất về sức chiến đấu ngoan cường và dũng cảm của con
người”. Đó là sự thực, không thể bác bỏ!
Chiến thắng 30/4/1975 luôn là
niềm tự hào của người dân Việt Nam, chiến thắng ấy đã, đang và mãi mãi là sức
mạnh tinh thần to lớn giúp cho "Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả
tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập
ấy”; tiếp tục phát huy mạnh mẽ tinh thần và khí thế hào hùng của Đại thắng mùa
Xuân 1975 vào công cuộc đổi mới đất nước do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo;
chung sức, đồng lòng thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng, để tạo
nên “cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín” chưa từng có của Việt
Nam trên trường quốc tế, xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội và bảo vệ vững
chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét