Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh gọi hiện tượng “ganh ghét, đố kỵ, so bì, tị nạnh, không muốn người khác hơn mình” là bệnh “óc hẹp hòi”. Cụ thể: “Ở trong Đảng thì không biết cất nhắc những người tốt, sợ người ta hơn mình, ở ngoài Đảng thì khinh người, cho ai cũng không tài giỏi, khôn khéo, có sức ảnh hưởng bằng mình”. Biểu hiện rõ nét của “bệnh” này thường liên quan đến công tác cán bộ.
Sức mạnh đoàn kết, thống nhất trong Đảng được tạo nên bởi tổ chức,
mà tổ chức đó là sự kết nối chặt chẽ giữa các đảng viên trong tình đồng chí
thương yêu lẫn nhau, xuất phát từ tấm lòng nhân ái, bao dung của mỗi con người.
Thực tế cho thấy, có không ít cơ quan,
đơn vị mất đoàn kết từ những việc tưởng chừng nhỏ nhặt, nhưng rất quan trọng
trong đời thường mà xuất phát điểm là do ganh ghét, đố kỵ, so bì, tị nạnh,
không muốn người khác hơn mình.
“Bệnh” này thường biểu hiện rõ ở những việc liên quan đến lợi ích
cá nhân như: Cử đi học tập nâng cao trình độ, điều động, bổ nhiệm; hay biểu hiện
qua thái độ thiếu khách quan, công tâm khi nhìn nhận, đánh giá năng lực thực tế,
hiệu quả công việc của đồng chí, đồng nghiệp.
Một biểu hiện khác của “óc hẹp hòi”,
ganh ghét, tị nạnh là hay “nói xấu sau lưng”, “bới lông tìm vết”, thổi phồng
khuyết điểm người khác. Bệnh này thường trỗi dậy từ trong những tập thể bè
cánh, cục bộ, lợi ích nhóm. Hậu quả của “bệnh” này là làm giảm ý chí phấn đấu
vươn lên của những cán bộ, đảng viên gương mẫu, kéo lùi sự phát triển của cơ
quan, đơn vị.
hẹp hòi, ích kỷ thì chẳng làm được gì
Trả lờiXóa