Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2022

 

NHẬN DIỆN CÁC QUAN ĐIỂM SAI TRÁI, THÙ ĐỊCH

PHỦ NHẬN CON ĐƯỜNG ĐI LÊN CHỦ NGHĨA XÃ HỘI Ở NƯỚC TA HIỆN NAY

Thiên Thanh

Ngày nay trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế, các thế lực thù địch lợi dụng sự phát triển của khoa học công nghệ nhất là thông tin liên lạc đang ra sức chống phá cách mạng nước ta trên tất cả các lĩnh vực, nhất là về con đường đi lên CNXH ở nước ta hiện nay. Do đó nhận diện các quan điểm sai trái này của các thế lực thù địch là vấn đề cấp thiết hiện nay. Các luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch phủ nhận con đường đi lên CNXH ở nước ta hiện nay được thể hiện qua một số nội dung:

Một là, xuyên tạc, phủ nhận nền tảng tư tưởng, lý luận của con đường đi lên CNXH ở Việt Nam.

Chúng công kích chủ nghĩa Mác - Lênin “đã lỗi thời” chỉ phù hợp thế kỷ XIX, không còn phù hợp hiện nay. Chúng cho rằng: “Trào lưu cộng sản đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử, trong đó có thành quả về giành quyền tự quyết cho nhiều dân tộc bị áp bức”. Xuyên tạc rằng, kết luận của chủ nghĩa Mác là ảo tưởng và “cùng với thời gian, những dự kiến của Mác về tương lai ngày càng bị xem là những viễn tưởng mờ mịt”.

Chúng lại ngụy biện: “Thực chất công cuộc đổi mới là chúng ta dám phá bỏ những luận điểm cơ bản nhất của chủ nghĩa Mác - Lênin, đó là đấu tranh giai cấp, chúng ta phản bội lại chủ nghĩa Mác - Lênin trong thời đổi mới này, cho nên mới được như ngày nay”. Các thế lực thù địch xuyên tạc rằng trong điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng nhưng: “thực ra chủ nghĩa Mác - Lênin và ngay cả tư tưởng Hồ Chí Minh nữa đối với Việt cộng nó cũng chỉ là cái phao rách nát”. Họ cho rằng chủ nghĩa Mác - Lênin cũng là một “kinh thánh”, một “hệ tư tưởng đức trị kiểu phong kiến”. Các phần tử thù địch cũng đã phủ nhận tính khách quan của sự tiếp cận hệ tư tưởng XHCN trong quá trình Hồ Chí Minh tìm đường cứu nước, khi cho rằng: “Mặt tiêu cực của sự gặp gỡ giữa dân tộc Việt Nam nói chung và Hồ Chí Minh nói riêng với trào lưu cộng sản là đã du nhập vào đất nước mình một mô hình xã hội chủ nghĩa không tưởng, tạo môi trường cho những yếu tố hủ bại hãnh tiến lên ngôi, phá hoại kỷ cương, phá hủy những giá trị lương thiện và tiến bộ”.

Hai là, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân - lực lượng lãnh đạo con đường đi lên CNXH ở Việt Nam.

Các thế lực thù địch ra sức xuyên tạc sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân, rằng đó chỉ là việc làm nhằm thu hút sự tham gia của những người cần lao chứ không phải do điều kiện khách quan mang lại, nên điều đó chỉ phát huy tác dụng thời kỳ đầu của cách mạng, không hợp với giai đoạn sau nên tất yếu sẽ tự nảy sinh mâu thuẫn. Các thế lực thù địch cố tình xuyên tạc và lập luận: Giai cấp công nhân chỉ là những người có học vấn thấp, những lãnh tụ của giai cấp công nhân cũng thường có trình độ văn hóa không cao, do vậy sẽ không thể lật đổ được chế độ cũ và lãnh đạo toàn dân xây dựng được một xã hội tốt đẹp. Rằng, nếu giai cấp công nhân có sứ mệnh lịch sử là “người đào huyệt chôn chủ nghĩa tư bản”, xây dựng một xã hội mới thì tại sao ở những nước tư bản phát triển có lực lượng công nhân rất đông, chất lượng cao lại không thực hiện vai trò sứ mệnh lịch sử của mình; hoặc chúng đề cao vai trò của đội ngũ trí thức trong thời đại cách mạng khoa học công nghệ phát triển, cho rằng đội ngũ này mới có khả năng lãnh đạo cách mạng theo con đường tư bản chủ nghĩa…

Các thế lực chống phá còn cho rằng, xây dựng đất nước theo định hướng XHCN chỉ là cái cớ nhằm giữ quyền lãnh đạo độc tôn của Đảng Cộng sản, họ lý sự: Nếu không cố giữ cái định hướng xã hội chủ nghĩa thì Đảng ta biết làm cách nào để giữ yên vai trò độc tôn của mình; toàn bộ cái gọi là chủ nghĩa xã hội khoa học chẳng qua là một đại ngụy biện, nhằm biện minh cho một ảo ảnh. Học thuyết ấy đi vào xã hội và con người Việt Nam không qua vọng gác của trí tuệ. Họ ra sức tuyên truyền, xuyên tạc bản chất của Đảng Cộng sản với rất nhiều lời lẽ cay độc, đối tượng Lữ Phương xuyên tạc: Làm sao có thể thực hiện cái gọi là “dân chủ chính trị” định nghĩa là một “nền dân chủ nhân dân” trong khi Đảng chưa chịu xoá bỏ vai trò độc tôn của mình bằng Điều 4 của Hiến pháp và vẫn tiếp tục sử dụng điều 4 đó để bảo vệ sự độc tôn cho cái hệ tư tưởng gọi là chủ nghĩa Mác - Lênin.

Ba là, xuyên tạc, phủ nhận con đường quá độ lên CNXH bỏ qua tư bản chủ nghĩa ở Việt Nam.

Họ cho rằng, không nên đi theo con đường tư bản chủ nghĩa, cũng như không theo con đường CNXH, mà phải theo “con đường thứ ba” của CNXH dân chủ. Họ lý sự rằng, CNXH với dân chủ có mối liên hệ chặt chẽ, không được tách rời, rằng CNXH không có dân chủ là CNXH tưởng tượng chủ quan, cũng như dân chủ không có CNXH là dân chủ giả dối. Nhà nước dân chủ là hình thức xã hội duy nhất có thể được tổ chức theo nguyên tắc của CNXH. Từ đó, họ cho rằng nên thành lập các đảng của giai cấp công nhân với tên gọi là Đảng Dân chủ Xã hội chứ không phải là Đảng Cộng sản. Vì, tại những nước tư bản, thông qua phát triển sức sản xuất và điều tiết phân phối, đã xóa bỏ được sự chênh lệch giữa thành thị và nông thôn, giữa công nhân và nông dân, giữa lao động chân tay và lao động trí óc. Với quan niệm rằng: Những nước lạc hậu như chúng ta không thể tiến lên CNXH được mà phải qua giai đoạn phát triển tư bản; để dễ lung lạc, họ đưa ra một thuyết trung dung rằng: Lịch sử đang phát triển như vậy, không phải CNXH thay thế chủ nghĩa tư bản, cũng không phải chủ nghĩa tư bản thay thế CNXH, mà là sự kết hợp, dung hòa giữa hai bên, trở thành một chế độ mới là CNXH dân chủ. Họ còn cho rằng, quá độ lên CNXH chỉ có thể từ những nước tư bản đã phát triển mới có cơ sở xây dựng xã hội XHCN, còn ở một số nước chưa qua chủ nghĩa tư bản như Việt Nam sẽ là chỉ là “con đường vòng đến chủ nghĩa tư bản”.

Bốn là, xuyên tạc, phủ nhận nền dân chủ XHCN - mục tiêu, sức mạnh của con đường đi lên CNXH ở Việt Nam.

Họ cho rằng, quyền tự do, dân chủ trong xã hội Việt Nam không được thực hiện, đảng sẽ can thiệp bất cứ lúc nào cần thiết, nên các giai tầng nên thủ thế cho riêng mình, đừng góp sức vì sự nghiệp xây dựng CNXH, họ lý sự: tự do ngôn luận, biểu hiện rõ nhất trong báo chí, xuất bản vẫn bị khống chế khắc nghiệt bởi những cơ quan chức năng với những thủ đoạn trừng trị trấn áp vừa công khai vừa nội bộ. Xuyên tạc quá trình xây dựng nhà nước và thiết lập dân chủ XHCN ở nước ta bằng lý do: Nhà nước mệnh danh vô sản thực chất chỉ là nhà nước chuyên chế của Đảng. Không còn xã hội công dân cũng không còn nhà nước hiểu theo nghĩa thông thường. Họ xuyên tạc rằng, hiện nay ở Việt Nam, Đảng, Nhà nước can thiệp, quản lý quá nhiều lĩnh vực, nên thiếu đi tính độc lập để phát huy dân chủ, từ đó họ kêu gọi: Đấu tranh cho một nền pháp luật dân chủ không cho phép đảng tùy tiện can thiệp vào các hoạt động kinh tế, cũng như đấu tranh đòi hỏi được tự do báo chí để xã hội có điều kiện pháp lý kiểm soát được những hoạt động của nhà nước, không có pháp luật thích hợp cũng như không có tự do cọ xát những tư tưởng khác nhau thì cũng không thể có phát triển.

Năm là, xuyên tạc, phủ nhận nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa - động lực con đường đi lên CNXH ở Việt Nam.

Họ bác bỏ khả năng định hướng XHCN đối với nền kinh tế thị trường và cho rằng, Đảng cộng sản chỉ vì lợi ích của đảng và thiểu số người giàu có trong xã hội, sẽ không đảm bảo được lợi ích đa số người dân nếu không thực hiện dân chủ đa nguyên, họ lý sự rằng, thực hiện kinh tế thị trường mà nhất là đảng lãnh đạo chẳng khác nào “đầu Ngô, mình Sở”, họ ngụy biện: Đối với nền văn minh mới thì ta chỉ lọc ra để xài cái phần hữu ích nhất là Kinh tế thị trường và làm bạn với tất cả mọi người... Còn cái phần bất lợi cho mình là dân chủ đa nguyên thì vứt bỏ… Làm kinh tế thị trường theo định hướng XHCN chính là đứa con lai láu cá đó. Họ gián tiếp bác bỏ định hướng XHCN đối với kinh tế thị trường và cho rằng, phát triển chính trị sẽ chuyển động theo phát triển kinh tế, khi kinh tế phát triển nhiều thành phần thì chính trị tất yếu phải theo đa nguyên.

Tác hại của các quan điểm sai trái, thù địch xuyên tạc, phủ nhận con đường đi lên CNXH ở nước ta là làm xuất hiện sự thiếu thống nhất ý chí chính trị trong xây dựng CNXH. Gây hoang mang, dao động, làm xói mòn, giảm sút lòng tin trong một bộ phận quần chúng với Đảng, Nhà nước, ảnh hưởng xấu đến an ninh chính trị, đồng thuận xã hội và làm vẩn đục tâm lý xã hội; trong hàng ngũ cách mạng cũng có người bi quan, dao động, nghi ngờ tính đúng đắn, khoa học của CNXH, tạo nên những cản trở sự nghiệp xây dựng CNXH. Những nội dung sai lệch nếu thấm sâu vào đời sống nhân dân sẽ dẫn đến tình trạng phân hóa xã hội, quần chúng nhân dân mất niềm tin vào chế độ, dẫn đến kìm hãm và gây cản trở cho sự nghiệp xây dựng phát triển đất nước và sự tiến bộ xã hội; làm xuất hiện hiện tượng “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Do đó, mỗi chúng ta cần đề cao cảnh giác cách mạng, nhận nhận diện rõ những quan điểm sai trái của các thế lực thù địch; kiên định mục tiêu con đường đi lên CNXH mà Đảng, Bác Hồ và nhân dân ta đã lựa chọn.

.

1 nhận xét: