Thực tiễn xây dựng, chiến đấu và
trưởng thành của quân đội ta hơn 70 năm qua cho thấy, ở bất kỳ thời điểm nào,
chất lượng bộ đội, nhất là chất lượng về chính trị luôn phụ thuộc lớn vào tư
cách, phẩm chất, năng lực của đội ngũ chính ủy, chính trị viên (CU, CTV).
Tháng 12/1946, hưởng ứng Lời kêu gọi
toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh, quân, dân Hà Nội cùng quân, dân
cả nước đứng lên chiến đấu. Các CTV luôn sát cánh động viên, cùng bộ đội chiến
đấu dũng cảm trên các chiến hào, trong từng góc phố, đánh bật nhiều đợt tiến
công của quân Pháp. Điển hình như CTV Lê Gia Định đã đập kíp bom ba càng, dũng
cảm hy sinh ngay trước thềm Bắc Bộ Phủ, diệt cả tiểu đội địch. Các chiến sĩ Vệ
quốc đoàn chiến đấu đến người cuối cùng tại Nhà máy Điện Yên Phụ, đầu cầu Long
Biên…; giao tranh quyết liệt với quân Pháp ở nhiều vị trí quan trọng trong
thành phố. Đại đội 134 gan góc chiến đấu suốt ngày đêm, bẻ gãy nhiều đợt tiến
công của địch; các chiến sĩ quyết tử dùng bom ba càng xông lên diệt xe tăng
địch, nhiều đồng chí dũng cảm hy sinh. Đại đội trưởng Vũ Công Định dùng tiểu
liên, súng ngắn, sau đó đánh giáp lá cà với địch và hy sinh dũng cảm; CTV Lê
Chí Thực cùng cán bộ, chiến sĩ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng...
Ngày 14/02/1947, Tiểu đoàn Quyết tử 101, sau 57 ngày đêm
chiến đấu giữ Liên khu 1, chỉ còn 130 tay súng. Tiểu đoàn phó Nguyễn Hùng, Bí
thư Khu bộ Ngô Lê Động hy sinh. Chính trị ủy viên kiêm Chủ tịch Ủy ban kháng
chiến khu Đồng Xuân Đỗ Tần và CTV Lê Thản bị thương vẫn bám trụ, chỉ huy đơn vị
chiến đấu.
Trong Chiến dịch Biên giới 1950,
chiến sĩ La Văn Cầu không chút do dự nhờ đồng đội chặt cánh tay bị thương, tiếp
tục lao lên đánh bộc phá; Đại đội trưởng Trần Cừ lấy thân mình bịt hỏa điểm,
tạo thuận lợi cho đơn vị xông lên diệt địch... Trong các trận chiến đấu đó,
người CTV đã làm tốt công tác giáo dục chính trị, lãnh đạo tư tưởng cán bộ,
chiến sĩ, khơi dậy lòng căm thù giặc, xác định ý chí quyết tâm chiến đấu và
chiến thắng, tạo nên sức mạnh chính trị, tinh thần to lớn để bộ đội chiến đấu,
hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, đội
ngũ CU, CTV cùng cơ quan chính trị quán triệt quyết tâm của Trung ương và Tổng
Quân ủy tới cán bộ, chiến sĩ, vượt khó khăn gian khổ, hy sinh, đoàn kết một
lòng đưa chiến dịch đến toàn thắng. Có được thành công đó trong mỗi giai đoạn
chiến dịch là công việc vô cùng khó khăn của người CU, CTV, bởi động viên bộ
đội có ý chí quyết tâm đã khó, nhưng làm công tác tư tưởng khi thay đổi phương
án tác chiến từ “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc” càng khó
khăn hơn. Đội ngũ CU, CTV đã tiến hành khẩn trương, liên tục công tác giáo dục,
thuyết phục, chỉ đạo giải quyết từ chi bộ, từ cán bộ, đảng viên đến quần chúng,
nên dù gặp vô vàn khó khăn, bộ đội vẫn nghiêm chỉnh chấp hành mệnh lệnh, nhanh
chóng kéo pháo ra, khẩn trương cấu trúc lại trận địa, bảo đảm thực hiện đúng
phương châm "đánh chắc, tiến chắc". Trong cuộc kháng chiến trường kỳ,
gian khổ, đã xuất hiện bao tấm gương hy sinh quên mình, tiêu biểu như: Cù Chính
Lan, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Tô Vĩnh Diện... Người chiến sĩ được giáo dục,
rèn luyện, thử thách trong khói lửa chiến tranh đã chiến đấu, hy sinh tất cả
cho lý tưởng độc lập, tự do của dân tộc. CTĐ, CTCT trong các chiến dịch đã có sự
phát triển toàn diện và ở đỉnh cao, nổi bật là việc đặc biệt coi trọng công tác
giáo dục chính trị, lãnh đạo tư tưởng, xây dựng và củng cố quyết tâm chiến đấu
cho bộ đội, lấy chi bộ làm cơ sở.
Thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu
nước, vai trò đội ngũ CU, CTV tiếp tục được phát huy. Người CTV luôn đi đầu,
gương mẫu trong mọi lời nói, việc làm, là linh hồn, ngọn cờ để cán bộ, chiến sĩ
noi theo, đồng thời làm tốt CTĐ, CTCT, tạo nên sức mạnh to lớn trong công tác,
huấn luyện và chiến đấu. Với khẩu hiệu: “Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để đánh
thắng giặc Mỹ xâm lược”, đội ngũ CU, CTV bằng năng lực, phẩm chất của mình đã
động viên, khơi dậy trong cán bộ, chiến sĩ tinh thần “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu
nước”, với niềm tin mãnh liệt: “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân
thù”, “Không có gì quý hơn độc lập tự do”…, để động viên bộ đội chiến đấu,
chiến thắng.
Biết bao tấm gương quên mình của
người chiến sĩ xuất hiện trong chiến đấu và phẩm chất người CU, CTV cũng được
thể hiện sâu sắc, sáng chói. Tiêu biểu như hành động của CTV Nguyễn Viết Xuân
trong trận chiến đấu ngày 18/11/1964 trên trọng điểm Cha Lo, miền tây Quảng
Bình. Trong khói bom, lửa đạn của quân thù, CTV Nguyễn Viết Xuân dù bị thương,
gãy nát chân phải, vẫn tiếp tục chỉ huy, động viên bộ đội chiến đấu... Và trong
giây phút trận địa gần như im hẳn tiếng súng bắn trả, chỉ còn tiếng máy bay
địch gầm rít, tiếng bom rơi, bỗng vang lên lời hô của CTV Nguyễn Viết Xuân:
“Phản lực Mỹ không có gì đáng sợ. Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Hành động anh
dũng tuyệt vời đó đã tiếp thêm ý chí, sức mạnh cho cán bộ, chiến sĩ Đại đội 3
vững vàng trên mâm pháo, tiếp tục nhả đạn đánh máy bay địch. Khẩu đội trưởng
Nguyễn Duy Dĩnh, quần áo bốc lửa vẫn bình tĩnh chỉ huy khẩu đội bắt mục tiêu;
các chiến sĩ: Nguyễn Văn Hường, Nguyễn Đặng, Đặng Văn Đinh bị thương nặng vẫn
tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu cho đến kết thúc trận đánh...
Mệnh lệnh chiến đấu: “Nhằm thẳng
quân thù mà bắn!” của CTV Nguyễn Viết Xuân đã cổ vũ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu
của bộ đội phòng không và quân, dân cả nước, trở thành khẩu hiệu hành động và
được phát động thành phong trào thi đua bắn rơi thật nhiều máy bay Mỹ... Như
vậy, CU, CTV không chỉ là người cầm cờ, phất cờ ở vị trí tiên phong trong chiến
đấu, huấn luyện, công tác; “phất cờ” trong lòng chiến sĩ; là linh hồn, sức
mạnh, ý chí của bộ đội trong các trận chiến đấu đầy hy sinh, gian khổ, mà còn
là người chắc tay súng, trực tiếp chiến đấu, động viên bộ đội, biến sức mạnh
tinh thần của người chiến sĩ thành sức mạnh vô địch để chiến thắng kẻ thù./.
bài viết rất thực tế
Trả lờiXóa