Biển Xanh
Trong sự nghiệp cách mạng, V.I.Lênin luôn kiên quyết đấu tranh chống lại những trào lưu tư tưởng phi mác xít, chống phá phong trào cách mạng. Đây là vấn đề có ý nghĩa sống còn đối với phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, góp phần phát triển chủ nghĩa Mác, bảo vệ phong trào cách mạng và đã để lại những bài học có giá trị cả lý luận và thực tiễn sâu sắc về phương pháp đấu tranh bảo vệ chủ nghĩa xã hội khoa học vào bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng ta hiện nay.
V.I.Lênin chỉ rõ, phong trào công nhân cần có một đảng cách mạng lãnh
đạo, đảng đó phải lấy chủ nghĩa Mác - làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho
hành động của mình. Bởi “Không có lý luận cách mạng thì cũng không thể có phong
trào cách mạng”[1] và
“chỉ đảng nào được một lý luận tiên phong hướng dẫn thì mới có khả năng làm
tròn vai trò chiến sĩ tiền phong”[2]. Quá
trình hình thành, phát triển CNXHKH cho thấy, lý luận CNXHKH không phải từ đầu
đã khẳng định được địa vị của mình, mà quá trình đó luôn gắn chặt với cuộc đấu
tranh chống lại các trào lưu tư tưởng đối lập thâm nhập vào phong trào cộng sản.
Đây là tính quy luật trong phát sinh, hình thành, phát triển và hoàn thiện của
bất cứ một học thuyết cách mạng nào.Kế tục sự nghiệp của C.Mác và Ph.Ăngghen,
trong quá trình lãnh đạo cách mạng, V.I.Lênin luôn đấu tranh chống các trào lưu
tư tưởng phi mác-xít nhằm bảo vệ CNXHKH, góp phần bảo vệ nền tảng tư tưởng, lý
luận của phong trào cách mạng nói chung, của Đảng Cộng sản Nga nói riêng.
Cuộc đấu tranh bảo vệ và phát triển
CNXHKH của V.I.Lênin không những trực tiếp đánh bại mọi trào lưu tư tưởng đối lập
chủ nghĩa Mác, không những làm cho CNXHKH không ngừng phát triển và hoàn thiện,
mà còn để lại những bài học có giá trị to lớn về phương pháp đấu tranh lý luận
trong phong trào cộng sản; từ thực tiễn đấu tranh bảo vệ CNXHKH của V.I.Lênin,
có thể khái quát trên một số nét chính sau:
Thứ
nhất, tuyên truyền, giáo dục về bản chất khoa học và cách mạng của chủ nghĩa xã
hội khoa học, làm cho nó phát triển không ngừng. Đây là phương pháp cơ bản nhằm cho phong trào cộng
sản và công nhân quốc tế nhận thức sâu sắc bản chất khoa học, cách mạng của
CNXHKH. V.I.Lênin cho rằng: “Nhiệm vụ của đảng dân chủ - xã hội chính là ở chỗ
phải dùng phương pháp tổ chức công nhân, tuyên truyền và cổ động họ để biến cuộc đấu tranh tự phát của họ chống bọn áp bức, thành một cuộc đấu tranh
của toàn thể giai cấp”[3].
“Chỉ khi nào mỗi người công nhân riêng rẽ đều có ý thức rằng mình là thành viên
của toàn bộ giai cấp công nhân khi đó cuộc đấu tranh của anh ta mới trở thành
đấu tranh giai cấp”[4]. Theo
V.I.Lênin, muốn phát triển CNXHKH thì phải hiểu chủ nghĩa Mác, đồng thời, một
nhiệm vụ quan trọng của đảng vô sản là đấu tranh bảo vệ hệ tư tưởng xã hội chủ
nghĩa, chống ảnh hưởng tư sản trong giai cấp công nhân, chống bọn cơ hội, xét
lại. Cùng với đó là tích cực phát triển, hiện thực hóa chủ nghĩa Mác, coi đây
là biện pháp tốt nhất để đấu tranh bảo vệ chủ nghĩa Mác. Bởi lẽ, sức sống của chủ
nghĩa Mác không chỉ ở sức mạnh và khả năng tự thân, mà quan trọng hơn là nằm ở
hoạt động của triệu triệu quần chúng, cán bộ, đảng viên cộng sản, khi họ đã
nhận thức và tin tưởng sâu sắc sự đúng đắn bản chất khoa học và cách mạng của
chủ nghĩa Mác.
Thứ
hai, kiểm tra, phát hiện kịp thời, thanh lọc nhằm loại bỏ những phần tử cơ hội
chủ nghĩa trong nội bộ Đảng, xây dựng chính đảng kiểu mới, trong sạch, vững
mạnh của giai cấp công nhân. Đây là phương pháp chủ yếu, hàng đầu được
V.I.Lênin tiến hành khi đấu tranh bảo vệ CNXHKH. Người chỉ rõ: “bộ máy nhà nước
của chúng ta, trong một mức độ rất lớn, vẫn còn là một tàn dư của thời trước,
và rất hiếm được sửa đổi một cách ít nhiều đáng kể. Bộ máy ấy chỉ mới được tô
điểm sơ qua bên ngoài.”[5] Khi đảng
cộng sản đã nắm quyền lãnh đạo đất nước, V.I.Lênin chỉ ra và cảnh báo về những
căn bệnh đã và đang trở thành nguy cơ hiện hữu đe dọa sự tồn vong của chế độ xã
hội mới. Đó là những căn bệnh kiêu ngạo cộng sản, quan liêu, tham nhũng …Người
chỉ rõ: “Tính kiêu ngạo cộng sản chủ nghĩa, có nghĩa là một người ở trong đảng
cộng sản, và chưa bị thanh trừ ra khỏi đảng, tưởng rằng chỉ bằng những pháp
lệnh cộng sản là có thể giải quyết được tất cả mọi nhiệm vụ của mình”[6]. V.I.Lênin
đã đưa ra quan điểm dứt khoát về quá trình thanh lọc bộ máy nhà nước: “phải
vĩnh viễn vứt bỏ ngay tất cả những tiêu chuẩn chung về số lượng nhân viên của
các cơ quan thuộc bộ ấy. Chúng ta phải lựa chọn đặc biệt cẩn thận những cán bộ
của Bộ dân ủy thanh tra công nông, căn cứ vào một sự kiểm tra nghiêm ngặt nhất,
chứ không khác được”[7]. Điều đó
nghĩa là, phải lựa chọn những người thực sự ưu tú trong chế độ xã hội để sử
dụng trong bộ máy của Nhà nước, nhất là đối với những thành viên của Ủy ban
Thanh tra Trung ương. Sử dụng con người phải đúng việc, cân nhắc thận trọng,
coi việc thiết lập Bộ Dân ủy thanh tra công nông mới là cần thiết.
Thứ
ba, phê phán, đấu tranh không khoan nhượng, trực diện, trực tiếp với những quan
điểm, tư tưởng, âm mưu, thủ đoạn chống phá của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực
thù địch, phản động, bảo vệ chủ nghĩa xã hội khoa học. Đây là phương pháp cơ bản được V.I.Lênin sử dụng
trong đấu tranh bảo vệ CNXHKH. Người yêu cầu những người cộng sản chân
chính phải tỏ rõ thái độ dứt khoát, không mơ hồ, thỏa hiệp với chính những quan
điểm, tư tưởng phản động của các thế lực thù địch. Người khẳng định: “Và chính
hồi đó, vị lãnh tụ của Quốc tế II, ông Cau-xky đã cho xuất bản một cuốn sách về
chuyên chính vô sản, nghĩa là về cách mạng vô sản, một cuốn sách còn trăm lần
đê tiện, đáng ghét và phản bội hơn cuốn sách lừng danh “Những tiền đề của chủ
nghĩa xã hội” của Bécstanh”[8] và
“Cau-xky đã vứt bỏ... “đấu tranh giai cấp” áp dụng vào chế độ dân chủ! Cau-xky
đã trở thành một tên phản bội hoàn toàn, một tên đày tớ của giai cấp tư sản”[9]. Trong đấu
tranh chống Crít-sép-xki, Mác-tư-nốp cho sự phát triển của chủ nghĩa công liên,
V.I.Lênin đã đấu tranh trực diện: “Tôi không hề có ý nghi ngờ sự trong sạch của
các ý định của ông; tôi đã nói rằng người ta cũng có thể trở thành người mị dân
chỉ vì ngây thơ về chính trị thôi. Nhưng tôi đã vạch rõ rằng ông đã tự để cho
mình rơi vào chỗ mị dân. Và tôi sẽ không ngừng nhắc lại rằng những người mị dân
là kẻ thù tệ hại nhất của giai cấp công nhân”[10].
Bốn là, kiên quyết khắc phục những
biểu hiện sai trái trong nhận thức, vận dụng và phát triển chủ nghĩa xã hội
khoa học. Những nhận thức sai trái, vận dụng không đúng đắn trong thực tiễn
ảnh hưởng rất lớn đến uy tín, sức sống của CNXHKH. V.I.Lênin kịch liệt lên án
cách hiểu chủ nghĩa Mác nói chung, CNXHKH nói riêng một cách giáo điều, ở trình
độ cảm tính, tư duy kinh nghiệm. Họ quy giản chủ nghĩa Mác vào một số nguyên
lý, quy luật, phạm trù; vi phạm nguyên tắc khách quan. Hậu quả của tình trạng
này sẽ làm suy giảm nghiêm trọng uy tín, sức sống của chủ nghĩa Mác. Giai đoạn
năm 1895 - 1898, phái “kinh tế” bao gồm các phần tử cơ hội, thỏa hiệp trong
hàng ngũ các tổ chức mác-xít ở Nga. V.I.Lênin coi luận điệu tuyên truyền của
phái “kinh tế” là phản lại chủ nghĩa Mác, là phủ nhận sự cần thiết phải thành
lập một chính đảng độc lập của giai cấp công nhân; là mưu mô muốn biến giai cấp
công nhân thành vật phụ thuộc về chính trị của giai cấp tư sản. V.I.Lênin cho
rằng, phái “kinh tế” là trung tâm của chính sách thỏa hiệp và chủ nghĩa cơ hội;
trong phong trào công nhân, nếu phái “kinh tế” thắng nghĩa là phong trào cách
mạng tan rã và chủ nghĩa Mác thất bại. Do đó, muốn thành lập được chính đảng
của giai cấp vô sản thì phải đánh bại phái “kinh tế”.
Định
hướng vận dụng phương pháp đấu tranh
của V.I.Lênin vào bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay
Một
là, nâng cao nhận thức cho toàn Đảng, toàn dân, mỗi cán bộ, đảng viên về bản
chất khoa học, cách mạng của chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Đây là định hướng cơ bản trong đấu tranh bảo vệ
nền tảng tư tưởng của Đảng ta. Bởi vì, nếu đội ngũ cán bộ, đảng viên và quần
chúng không kiên định, nhận thức không về lý luận CNXHKH sẽ là cơ hội cho sự
gia tăng hệ tư tưởng tư sản trong Đảng và xã hội. Đối với vấn đề này, V.I.Lênin
từng nhấn mạnh: “vấn đề đặt ra chỉ là như thế này: hệ tư tưởng tư sản
hoặc hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa. Không có hệ tư tưởng trung gian. Vì vậy, mọi
sự coi nhẹ hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa, mọi sự xa rời hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa đều có nghĩa là
tăng cường hệ tư tưởng tư sản”[11]. Sự
sụp đổ của mô hình chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô (trước đây) và các nước Đông Âu
là bài học minh chứng cho sự thiếu kiên định vào chủ nghĩa Mác - Lênin. Hơn
nữa, đây còn là vấn đề nguyên tắc trong xây dựng Đảng. Đảng ta đã khẳng định:
“Kiên trì chủ nghĩa Mác - Lênin là vấn đề có tính nguyên tắc số một đối với
Đảng ta”[12]. Chỉ có
như vậy Đảng mới thống nhất, đoàn kết về chính trị, tư tưởng, tổ chức, mới làm
tròn vai trò lãnh đạo cách mạng để đi đến thắng lợi cuối cùng. Chủ tịch Hồ Chí
Minh đã chỉ rõ: “Đảng muốn vững thì phải có chủ nghĩa làm cốt, trong đảng ai
cũng phải hiểu, ai cũng phải theo chủ nghĩa ấy. Đảng mà không có chủ nghĩa cũng
như người không có trí khôn, tàu không có bàn chỉ nam”[13].
Để bảo đảm sự kiên định đó, đòi hỏi phải thực hiện đồng bộ nhiều nội dung, biện
pháp phù hợp, khoa học, trong đó tập trung vào nâng cao chất lượng học tập,
nghiên cứu, giáo dục chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh trong toàn
Đảng, toàn dân, toàn quân; làm cho chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh
giữ vai trò chủ đạo trong Đảng và toàn xã hội. Đây là biện pháp đặc biệt quan
trọng, giúp Đảng ta luôn giữ vững bản chất chính trị, không dao động trong bất
kỳ điều kiện, hoàn cảnh nào, nhất là trước các luận điệu xuyên tạc, chống phá của
các phần tử cơ hội và các thế lực thù địch, phản động.
Hai là, đấu tranh bảo vệ chủ nghĩa xã
hội khoa học- nền tảng tư tưởng của Đảng
phải tuân thủ nghiêm ngặt những vấn đề có tính nguyên tắc đó là: Giữ
vững nguyên tắc tính đảng trong đấu tranh tư tưởng, lý luận; vận dụng nhuần
nhuyễn nguyên tắc thống nhất giữa lý luận và thực tiễn; tính chính trị và tính
khoa học trong đấu tranh tư tưởng, lý luận; kiên định chủ nghĩa Mác - Lênin, tư
tưởng Hồ Chí Minh; chủ động, sáng tạo, thường xuyên, liên tục, kiên trì, bền
bỉ, chiến đấu không khoan nhượng trong đấu tranh tư tưởng, lý luận. Thực
hiện định hướng này sẽ bảo đảm hoạt động đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng của
Đảng của mọi tổ chức, lực lượng luôn giữ vững định hướng chính trị, đồng thời khắc
phục được tư tưởng, hành động tùy tiện, vô nguyên tắc, kém thuyết phục, kém
hiệu quả; không vô tình hoặc cố ý cổ súy, phát tán những quan điểm sai trái,
thù địch trên các phương tiện thông tin. Quán triệt định hướng này đòi hỏi mọi
tổ chức, mọi lực lượng phải đặt dưới sự lãnh đạo chặt chẽ của các cấp ủy; phải
nắm vững đường lối của Đảng, giữ vững bản chất giai cấp công nhân, không mơ hồ
về bản chất giai cấp công nhân của Đảng ta. Cùng với đó bám sát tình hình thực
tiễn, nghiên cứu lý luận phải xuất phát từ thực tiễn. Khi đấu tranh, không được
xa rời mục tiêu, nguyên tắc chính trị, vững vàng về bản lĩnh chính trị, đồng
thời gia tăng hàm lượng khoa học trong từng hình thức, phương pháp đấu tranh;
phải vạch trần tính chất phản khoa học, phản động của những quan điểm, tư tưởng
sai trái đã, đang và sẽ xuất hiện ngày càng nhiều trên các phương tiện thông
tin hiện nay.
Ba
là, phát huy sức mạnh các tổ chức, các lực lượng trong đấu tranh bảo vệ chủ
nghĩa xã hội khoa học - nền tảng tư tưởng của Đảng. Đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng là
nhiệm vụ hết sức khó khăn, phức tạp đòi hỏi phải phát huy sức mạnh tổng hợp của
các tổ chức, các lực lượng của cả hệ thống chính trị. Nắm vững yêu cầu này,
triển khai linh hoạt và sáng tạo trong thực tiễn cuộc đấu tranh sẽ tạo thêm
những xung lực mới, giúp các tổ chức, các lực lượng đấu tranh ngày càng thiết
thực và hiệu quả hơn. Thực tế đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng ở
nước ta cho thấy, “Một số cấp ủy chưa thật sự quan tâm và coi trọng công tác tư
tưởng; có biểu hiện hữu khuynh, nể nang, né tránh đối với những quan điểm sai
trái có tính nguyên tắc”[14]. Do
đó, để thực hiện tốt định hướng này cần nâng cao trách nhiệm, phát huy vai trò
của các cấp ủy trong tổ chức, chỉ đạo, lãnh đạo cuộc đấu tranh; vai trò của các
ban chỉ đạo từ Trung ương đến các địa phương trong tham mưu, hướng dẫn, điều
hành; vai trò của các chủ thể và lực lượng đấu tranh gián tiếp và đấu tranh
trực tiếp, nhất là lực lượng nòng cốt, như đội ngũ cán bộ lý luận, cán bộ
nghiên cứu của Đảng, các nhà khoa học, các chuyên gia đầu ngành, các cơ quan,
viện nghiên cứu, thông tấn, báo chí, đài truyền thanh, truyền hìn…, Các cấp,
các ngành, các lực lượng trong hệ thống chính trị phải có sự phối hợp và tổ
chức chặt chẽ với nhau, tạo thành thế trận liên hoàn đấu tranh bảo vệ nền tảng
tư tưởng của Đảng đạt hiệu quả cao.
Bốn là, sử dụng đa dạng các hình
thức, phương pháp đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng.
Hiện nay, hoạt động chống phá trên lĩnh vực tư tưởng, lý luận vô cùng phong
phú, đa dạng, phức tạp, triển khai trên diện rộng và chiều sâu, diễn biến rất
nhanh chóng, khó lường. Đây là cuộc chiến không tiếng súng, đánh vào trái tim,
khối óc con người, rất nguy hiểm, phức tạp, khó nhận biết và ngày càng tinh vi,
hiểm độc. Do đó, nếu các lực lượng tham gia đấu tranh bảo vệ nền tảng tư
tưởng của Đảng chỉ theo công thức định sẵn, không chú ý đến các vấn đề mới nảy
sinh từ thực tiễn, không sử dụng đa dạng các hình thức, phương pháp đấu tranh
phù hợp, sẽ khó có thể đủ sức thuyết phục, đồng thời không khơi dậy và phát huy
được tính độc lập, sáng tạo của các lực lượng tham gia đấu tranh, làm cho cuộc
đấu tranh khó đạt được mục tiêu đã xác định. Do
vậy, đòi hỏi các tổ chức, các lực lượng tham gia đấu tranh bảo vệ nền tảng tư
tưởng của Đảng phải thường xuyên trau dồi, nâng cao tri thức khoa học, bản lĩnh
chính trị, kỹ năng nhận diện và đấu tranh trên các mặt trận tư tưởng, lý luận;
thường xuyên bám sát thực tiễn của cuộc đấu tranh, nhất là hoạt động chống phá
của các thế lực thù địch để lựa chọn hình thức, phương pháp đấu tranh phù hợp,
hiệu quả; tổ chức tốt việc sơ kết, tổng kết, rút kinh nghiệm, trao đổi, truyền
thụ kinh nghiệm giúp cho các chủ thể tìm ra hình thức, phương pháp tổ chức đấu
tranh có hiệu quả hơn./.
[1] V.I.Lênin (1902), “Làm gì”, V.I.Lênin Toàn
tập, tập 6, Nxb. Chính trị
quốc gia, Hà Nội, 2005, tr.30.
[2] V.I.Lênin (1902), “Làm gì”, V.I.Lênin Toàn
tập, tập 6, Nxb. Chính trị
quốc gia, Hà Nội, 2005, tr.32
[3] V.I.Lênin (1889), “Nhiệm vụ trước mắt của chúng ta”, V.I.Lênin Toàn tập, tập 4, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2005,
tr.236.
[4] V.I.Lênin (1889), “Nhiệm vụ trước mắt của chúng ta”, V.I.Lênin Toàn tập, tập 4, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2005,
tr.237.
[5] V.I.Lênin
(1923), “Chúng ta phải cải tổ Bộ
dân ủy thanh tra” V.I.Lênin, Toàn tập, tập 45, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà
Nội, 2005, tr.435.
[6] V.I.Lênin (1921), “Chính
sách kinh tế mới và những nhiệm vụ của các
ban giáo dục chính trị”, V.I.Lênin
Toàn tập, tập 44, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2005,
tr.217.
[7] V.I.Lênin (1923), “Thà
ít mà tôt” V.I.Lênin, Toàn tập, tập 45, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2005, tr.446.
[8] V.I. Lênin (1918), “Cách mạng vô
sản và tên phản bội Cauxky”, V.I.Lênin Toàn
tập, tập 37, Nxb Chính
trị quốc gia, Hà Nội, 2005, tr.119.
[9] V.I. Lênin (1918), “Cách mạng vô
sản và tên phản bội Cauxky”, V.I.Lênin Toàn
tập, tập 37, Nxb Chính
trị quốc gia, Hà Nội, 2005, tr.124.
[10] V.I.Lênin (1902), “Làm gì”, V.I.Lênin Toàn
tập, tập 6, Nxb. Chính trị
quốc gia, Hà Nội, 2005, tr.157.
[11] V.I.Lênin (1902), “Làm gì”, V.I.Lênin Toàn
tập, tập 6, Nxb. CTQG, Hà
Nội, 2005, tr.50.
[12] Đảng Cộng sản Việt Nam, Văn kiện Đảng toàn tập, tập 47, Nxb. CTQG, Hà Nội 2006, tr.33
[13] Hồ Chí Minh (1927), “Đường cách mệnh”, Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 2, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2011, tr.289.
[14]Đảng Cộng sản Việt
Nam (2007), Văn kiện Nghị quyết Hội nghị lần thứ năm Ban chấp hành
Trung ương khóa X, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, tr.38.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét