Hội nghị Trung ương 4 (khóa XIII) của Đảng thẳng thắn
đánh giá: Năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu, tự phê bình và phê bình, công tác
kiểm tra, giám sát của nhiều tổ chức đảng còn hạn chế. Một số cấp ủy, tổ chức
đảng chưa thẳng thắn đấu tranh với những biểu hiện suy thoái, “tự diễn biến”,
“tự chuyển hóa”, thậm chí còn cục bộ, lợi ích nhóm...Để thực hiện mục tiêu kiên
quyết đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, ngăn chặn, đẩy lùi, xử lý nghiêm cán
bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện
"tự diễn biến", "tự chuyển hóa"... Hội nghị Trung ương 4
(khóa XIII) đã xác định nhiệm vụ và giải pháp đầu tiên là: Tiếp tục đổi mới,
nâng cao chất lượng công tác chính trị, tư tưởng, tự phê bình và phê bình;
trong đó nhấn mạnh: “Nâng cao chất lượng sinh hoạt của tổ chức đảng, các tổ
chức chính trị-xã hội, nhất là cấp ủy, thường vụ cấp ủy, đề cao và thực hiện
nghiêm tự phê bình và phê bình từ Trung ương đến chi bộ, khắc phục tình trạng
nể nang, né tránh, ngại va chạm, "dĩ hòa vi quý". Kịp thời phát hiện
và kiên quyết đấu tranh ngăn chặn biểu hiện suy thoái, "tự diễn
biến", "tự chuyển hóa"... Bên cạnh đó, chú trọng công tác tự
kiểm tra, tự giám sát của cấp ủy, tổ chức đảng và các tổ chức trong hệ thống
chính trị, kịp thời phát hiện từ nội bộ để chấn chỉnh ngay những vi phạm từ khi
mới phát sinh, không để vi phạm nhỏ tích tụ thành khuyết điểm, sai phạm lớn. Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt coi trọng công
tác xây dựng Đảng với rất nhiều giải pháp, nhưng quan trọng nhất, theo Người,
trước hết là phải “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân.
Muốn thực hiện được điều này, Người chỉ rõ: “Phải thực hành phê bình và tự phê
bình nghiêm chỉnh trong Ðảng. Phải hoan nghênh và khuyến khích quần chúng thật
thà phê bình cán bộ, đảng viên. Chế độ sinh hoạt của chi bộ phải nghiêm
túc”...Bác Hồ nhấn mạnh “Chế độ sinh hoạt của chi bộ phải nghiêm túc” vì tất cả
hoạt động của chi bộ chủ yếu được thông qua sinh hoạt với 3 hình thức: Sinh
hoạt lãnh đạo; sinh hoạt học tập; sinh hoạt tự phê bình và phê bình. Mỗi hình
thức sinh hoạt có yêu cầu riêng, nhưng đều phải có tính lãnh đạo, tính giáo dục
và tính chiến đấu, trên cơ sở thực hiện nghiêm nguyên tắc tổ chức và sinh hoạt
đảng, đó là: Tập trung dân chủ; tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách; tự phê
bình và phê bình.
“Phê bình cho đúng để trị bệnh cứu người” là tư tưởng có tính nhân văn rất
sâu sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Người chỉ rõ: Khuyết điểm cũng như chứng
bệnh. Phê bình giống như uống thuốc. Nếu sợ phê bình thì cũng khác nào có bệnh
mà giấu bệnh, không dám uống thuốc. Như vậy thì bệnh tình lại càng nặng thêm.
Do vậy, đối với đảng viên, cán bộ mà nể nang không phê bình, để cho đồng chí
mình cứ sa vào lầm lỗi, đến nỗi hỏng việc thì khác nào thấy đồng chí mình ốm mà
không chữa cho họ... Biết người ta sai mà không nói cho người ta sửa tức là hại
người. Tự phê bình và phê bình phải xuất phát từ tình đồng chí, thương yêu lẫn
nhau. Càng yêu thương thì càng phải thẳng thắn phê bình, có như vậy mới thực sự
giúp nhau tiến bộ.
Có thể khẳng định, việc chân thành, thẳng thắn phê bình,
góp ý không chỉ là yêu cầu có tính nguyên tắc trong sinh hoạt đảng và các tổ
chức thuộc hệ thống chính trị mà còn thể hiện tình người sâu sắc, nhân văn.
Việc biết đồng chí, đồng đội đang mắc khuyết điểm, lầm đường lạc lối mà vẫn “mũ
ni che tai” chính là làm hại tổ chức và đồng chí, đồng đội. “Tội” này cần phải
kiên quyết đấu tranh, phê phán, cả trong công tác và trong cuộc sống đời
thường.
N.V.T
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét