Trong bài viết của TBT,CTN Nguyễn Phú Trọng “Chuẩn bị và tiến hành thật tốt Đại hội XIII của Đảng, đưa đất nước bước vào một giai đoạn phát triển mới” xác định 3 dấu mốc phát triển quan trọng
Đến năm 2025: Là nước đang phát triển có công nghiệp theo hướng hiện đại,
vượt qua mức thu nhập trung bình thấp
Đến năm 2030, kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng: Là nước đang phát triển
có công nghiệp hiện đại, thu nhập trung bình cao
Đến năm 2045, kỷ niệm 100 năm thành lập Nước: Trở thành nước phát triển,
thu nhập cao
Chúng ta cần có một niềm tin khoa học coa cơ sở
trong đấu tranh, phê phán các quan điểm sai trái, xuyên tạc
con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam trước thềm Đại hội Đảng. Chúng ta hãy khách quan nhìn nhận
lịch sử: Chế độ phong kiến ở Châu Âu cũng phải mất gần 200 năm mới thay đổi
hoàn toàn chế độ chiếm hữu nô lệ. Cách mạng tư sản Anh đã từng trải qua nhiều
giai đoạn, khi vua Saclơ I bị lên đoạn đầu đài thì giai cấp phong kiến Anh vẫn
còn thế lực tổ chức phản công bằng hai cuộc nội chiến vào năm 1642 và 1658.
Giai cấp tư sản Anh phải tổ chức cuộc chính biến vào năm 1688 mới giành được
chính quyền. 25 năm sau cách mạng tư sản Pháp thắng lợi, các thế lực phản động
phong kiến vẫn phản công quyết liệt, giành lại chính quyền với triều đại
Buốcbông trị vì 15 năm(1815-1830). Nếu lấy cách mạng tư sản Anh(1642-1689) làm
mốc khởi đầu, xã hội phong kiến phát triển lên chủ nghĩa tư bản ở cả Châu Âu và
Bắc Mỹ cũng phải trải qua gần hai trăm năm.. Cách mạng tháng Mười Nga năm 1917
đánh dấu sự ra đời chế độ xã hội chủ nghĩa, tính đến năm 2020 là 103 năm. Lịch sử luôn khách quan, suy ra cho ta thấy: Sự
thay thế chế độ người bóc lột người cuối cùng trong lịch sử bằng một chế độ
vĩnh viễn giải phóng con người khỏi mọi áp bức đương nhiên sẽ diễn ra nhiều
giai đoạn, có cao trào và thoái trào, có thất bại và thắng lợi.
Tổng kết 34 năm đổi mới cho thấy: Nhận thức của Đảng ta về chủ nghĩa xã hội và con
đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam ngày càng sáng tỏ hơn. Cương
lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội bổ
sung, phát triển năm 2011 chỉ rõ: “Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát
vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ
tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử”. Cương lĩnh nêu
lên 8 đặc trưng của chủ nghĩa xã hội mà nhân dân ta xây dựng, trong
đó 3 đặc trưng đầu tiên là: Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh;
do nhân dân làm chủ; có nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất
hiện đại và quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp.
Về sự lựa chọn độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội ở Việt
Nam. Đúng là ngay từ ngày mới thành lập, Đảng ta đã đề ra chủ trương “làm tư
sản dân quyền cách mạng và thổ địa cách mạng để đi tới chủ nghĩa cộng sản”. Như
cách nói ngày nay, đó là làm cách mạng giải phóng dân tộc tiến lên làm cách
mạng xã hội chủ nghĩa. Đường lối độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội
được đề ra xuất phát từ thực tế tình hình nước ta lúc bấy giờ là thuộc địa của
Pháp, cũng xuất phát từ xu thế phát triển có tính quy luật của thời đại mới sau
Cách mạng Tháng Mười là tiến lên chủ nghĩa xã hội. Từ năm 1930 với những chặng
đường phát triển của cách mạng Việt Nam và những thành tựu to lớn, có ý nghĩa
lịch sử đã chứng minh sự đúng đắn của đường lối này.
Những vấn đề
trên khá rõ ràng, vậy mà vẫn luôn có những quan điểm cho rằng “chủ nghĩa xã hội
sụp đổ ở Liên Xô và Đông Âu, vì thế Việt Nam không nên và không thể gắn liền
mục tiêu độc lập dân tộc với chủ nghĩa xã hội”. Thiết nghĩ con đường độc lập
dân tộc đi lên chủ nghĩa xã hội với thành quả đã đạt được như vậy tại
sao ta phải từ bỏ chỉ vì mô hình xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ?
Covid19 càng cho thấy: Chủ nghĩa tư bản thế giới không thể chứng minh được
rằng nó là lực lượng thống trị toàn cầu và xã hội tư bản là xã hội tốt đẹp cuối
cùng của loài người. Ngay giữa lúc thế giới tư bản chủ nghĩa huênh hoang về sức
sống dài lâu của nó cũng lâm vào khủng hoảng cục bộ, rồi đến khủng hoảng toàn
diện hơn, kể từ năm 2008 đến nay, vẫn còn chưa hoàn toàn hồi phục. Thế giới từ
lưỡng cực thành đơn cực, rồi nay lại thành đa cực. Các nước thuộc các chế độ
chính trị, xã hội khác nhau đều tham gia “toàn cầu hóa” và “hội nhập quốc tế”,
vừa cạnh tranh, vừa hợp tác dưới nhiều cung bậc khác nhau.
N.T.V
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét