HKM
Việt Nam không phải là quốc gia duy nhất trên thế giới không tham gia liên minh quân sự và liên minh quân sự không phải là phương thức tối ưu trong bảo vệ Tổ quốc ở Việt Nam hiện nay. Đây là quan điểm nhất quán của Đảng, Nhà nước ta.
Bởi vì:
Thứ nhất,
liên minh quân sự tuy là một vấn đề khá phổ biến với nhiều nước nhưng luôn bao
hàm cả hai mặt tích cực và tiêu cực.
Tính hai
mặt của liên minh quân sự luôn đan xen, chuyển hóa lẫn nhau, gây nguy hại đến
mục tiêu giữ vững môi trường hòa bình, ổn định và an ninh của các quốc gia, các
khu vực và toàn thế giới. Trong đó, về mặt tích cực, liên minh quân
sự có thể làm gia tăng sức mạnh quân sự, quốc phòng; tạo sự chuyển hóa về thế
trận và lực lượng quân sự trên chiến trường để thực hiện các chiến lược chiến
tranh hay chiến dịch quân sự cả trong tiến công và phòng ngự; tạo thêm uy tín,
vị thế và sức mạnh cho quốc gia tham gia liên minh. Tuy nhiên, về mặt
tiêu cực, liên minh quân sự trực tiếp khiến căng thẳng gia tăng, làm xuất
hiện tình trạng đối đầu giữa các nước trong và ngoài liên minh, nhất là khi
giữa các nước, các khối quân sự vốn có những mâu thuẫn về lợi ích. Khi hai quốc
gia cùng tham gia một liên minh có thể bị một nước thứ ba coi đó là hành động
thù địch và hệ quả rất khó lường. Đây là nguyên nhân dẫn đến việc các nước, các
khối quân sự công khai hoặc ngầm gia tăng tiềm lực, thực lực, chạy đua vũ
trang, tăng cường sự hiện diện quân sự, đẩy mạnh các hoạt động khiêu khích, tạo
cớ; kéo quốc gia, khu vực và cả nhân loại đến gần hiểm họa chiến tranh. Ngoài
ra, nếu tham gia liên minh quân sự có thể dẫn đến nguy cơ bị tấn công bất ngờ
bởi chính các đồng minh nếu chủ quan, lơ là, mất cảnh giác. Đặc biệt, khi tham
gia liên minh, các nước tuy nằm trong một khối quân sự chung nhưng luôn đặt
dưới sự lãnh đạo, chỉ huy của nước lớn, có tiềm lực mạnh trong liên minh và
phải tuân thủ các nguyên tắc của liên minh, kể cả khi nguyên tắc ấy không phù
hợp với lợi ích quốc gia mình. Mỗi thành viên, nhất là các nước nhỏ yếu sẽ
không còn sự độc lập, tự chủ về những vấn đề cơ bản của quốc gia mà dễ trở
thành “con tốt trên bàn cờ” để các nước lớn, các tập đoàn quân sự hùng mạnh
thỏa hiệp với nhau, thực thi chính sách lôi kéo, ép buộc, khống chế các nước
nhỏ trong liên minh. Trong khi thực tế không có nước nào chấp nhận hy sinh lợi
ích của dân tộc mình vì lợi ích của nước khác, kể cả nước đó là đồng minh chiến
lược của mình. Thêm nữa, nguyên nhân dẫn đến xung đột, leo thang quân sự ở
nhiều nơi trên thế giới xuất phát từ việc chính phủ và người dân ở những nơi
này không đề cao nguyên tắc độc lập dân tộc, quyền tự quyết của quốc gia, mà
lại trông chờ sự cứu giúp của các lực lượng bên ngoài. Đằng sau sự giúp đỡ
tưởng như vô tư đó là hàng loạt toan tính, mưu đồ, tham vọng về lợi ích, quyền
lực của các cường quốc. Theo đó, hòa bình, ổn định chưa thấy mà hậu quả là sự
chia cắt, bất ổn, nội chiến, “nồi da nấu thịt”,... hiện hữu, kéo lùi sự phát
triển của đất nước. Và như vậy, “lợi bất cập hại”, “hại” sẽ nhiều hơn “lợi” khi
tham gia liên minh quân sự, nhất là trong giữ vững độc lập, tự chủ, môi trường
hòa bình, ổn định của đất nước.
Thứ hai,
liên minh quân sự không phải là giải pháp tối ưu trong bảo vệ độc lập, chủ
quyền và lợi ích quốc gia, dân tộc của Việt Nam.
Việc tham
gia liên minh hay không, liên minh với nước nào, lúc nào, như thế nào, để làm
gì, liên minh đến đâu là tùy thuộc các yếu tố khách quan, chủ quan của từng
thời kỳ lịch sử; phù hợp với điều kiện cụ thể của mỗi quốc gia, dân tộc và nhất
là phụ thuộc rất lớn vào chính sách quốc phòng cũng như các mối đe dọa đối với
an ninh quốc gia của nước đó. Liên minh quân sự không phải là tất yếu và cũng
không hề có cái gọi là bắt buộc phải liên minh quân sự giữa các nước. Trong
lịch sử, đã có việc một số nước lớn lợi dụng liên minh quân sự để thỏa hiệp,
mặc cả, đổi chác với nhau vì lợi ích dân tộc hẹp hòi của họ; thông qua viện trợ
quân sự để có những động thái chi phối, tác động đến hoạt động quốc phòng,
phương thức tác chiến của quân đội ta. Cho nên, việc tìm kiếm hay tham gia các
liên minh quân sự không phải là giải pháp tối ưu, hiệu quả để bảo vệ Tổ quốc
trong bối cảnh quan hệ quốc tế hiện nay. Bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ
nghĩa không thể dựa vào bất kỳ liên minh nào, hiệp ước nào, càng không thể
trông chờ vào nước ngoài mà phải bằng chính bản lĩnh, trí tuệ, thực lực của đất
nước, con người Việt Nam. Do đó, chúng ta không lựa chọn và cũng không chủ
trương tham gia liên minh quân sự hoặc dùng liên minh quân sự để bảo vệ Tổ
quốc. Trong bảo vệ Tổ quốc, chúng ta nhất quán chủ trương “thêm bạn, bớt thù”,
gia tăng hợp tác, tránh xung đột, đối đầu và bị cô lập, lệ thuộc; tăng cường sự
hiểu biết, xây dựng sự đồng thuận và lòng tin quốc tế, mở rộng mặt đồng thuận
để thu hẹp, rút ngắn mặt mâu thuẫn, khác biệt; thực hiện vừa hợp tác, vừa đấu
tranh; tích cực, chủ động hội nhập quốc tế, mở rộng đối ngoại quốc phòng với
nhiều quốc gia trên thế giới ở những mức độ khác nhau dựa trên nguyên tắc tôn
trọng độc lập, chủ quyền, không can thiệp công việc nội bộ của nhau, hợp tác
cùng phát triển. Những biện pháp vừa cương quyết, vừa khéo léo, mềm dẻo của
Việt Nam trong giải quyết các vấn đề quốc tế có liên quan đến lợi ích quốc
gia - dân tộc đã chứng minh sự đúng đắn của đường lối đối ngoại quốc phòng và
xử lý các vấn đề tranh chấp. Nếu tham gia liên minh quân sự sẽ phải chấp nhận
để nước ngoài đặt căn cứ quân sự trên lãnh thổ, sử dụng một phần lãnh thổ, trở
thành “bàn đạp” để nước ngoài phát động chiến tranh xâm lược nước khác, rất dễ
bị lôi kéo vào mâu thuẫn, xung đột giữa các nước. Tham gia liên minh quân sự
nghĩa là đi theo bên này và có thể đối đầu với các bên khác, tức là đã chuốc
thêm kẻ thù. Chúng ta không đứng về bên nào, chỉ đứng về phía hòa bình, công
lý, lẽ phải và tiến bộ theo luật pháp quốc tế. Cho nên, những ý kiến cho rằng,
Việt Nam phải tham gia liên minh quân sự bằng cách “bắt tay” với nước ngoài để
“giữ lấy Biển Đông” là không phù hợp, trái với đường lối, quan điểm của Đảng,
đi ngược lại xu thế hòa bình, hợp tác, phát triển mà Việt Nam kiên trì theo
đuổi. Thực chất, đây là âm mưu, thủ đoạn hết sức thâm độc của các thế lực thù
địch, núp bóng vỏ bọc “yêu nước”, “bảo vệ chủ quyền lãnh thổ” mà chúng ta cần
phải đề cao cảnh giác, chủ động phát hiện, đấu tranh kiên quyết, không để bị
lừa gạt, gây tổn hại đến lợi ích quốc gia - dân tộc.
Thứ ba,
sức mạnh bảo vệ Tổ quốc không xuất phát từ tham gia liên minh quân sự mà là sức
mạnh nội lực của dân tộc kết hợp với sức mạnh thời đại, sức mạnh của độc lập,
tự chủ, tự lực, tự cường.
Việt Nam
xây dựng nền quốc phòng dựa trên sức mạnh của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân và
cả hệ thống chính trị, lấy sức mạnh nội lực của dân tộc là chính, coi trọng xây
dựng nhân tố chính trị, tinh thần, sự đoàn kết thống nhất, cả nước đồng lòng,
toàn dân một ý chí. Đó chính là việc quy tụ “ý Đảng, lòng dân”, xây dựng “thế
trận lòng dân”, “khoan thư sức dân làm kế sâu rễ bền gốc là thượng sách giữ
nước”. Phát huy sức mạnh chính nghĩa thống nhất với bản chất tốt đẹp của nền
văn hóa Việt Nam tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc và lòng nhân ái, khoan dung
của người Việt Nam được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử. Lịch sử dựng nước
và giữ nước của dân tộc Việt Nam là một minh chứng điển hình cho việc phát huy
tinh thần độc lập, tự chủ, tự lực, tự cường trong đấu tranh giải phóng dân tộc
và bảo vệ Tổ quốc. Thực tiễn ấy còn khẳng định một chân lý: Khi nào kiên định
nguyên tắc độc lập, tự chủ, nêu cao tinh thần đoàn kết, thống nhất, “cả nước
chung sức”, “trên dưới đồng lòng”, “anh em hòa mục” thì chủ quyền đất nước được
giữ vững và ngược lại. Trong tiến trình cách mạng của dân tộc, có lúc chúng ta
liên minh chiến đấu cùng chống lại kẻ thù chung và xem đây là một trong những
phương thức để bảo vệ Tổ quốc ở những thời điểm nhất định. Trong giai đoạn mới
hiện nay, chúng ta tiếp tục “phát huy mạnh mẽ sức mạnh tổng hợp của toàn dân tộc,
của cả hệ thống chính trị, tranh thủ tối đa sự đồng tình, ủng hộ của cộng đồng
quốc tế, kiên quyết, kiên trì đấu tranh bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất,
toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc”; kết hợp sức mạnh dân tộc với
sức mạnh thời đại, sức mạnh trong nước với sức mạnh quốc tế. Quán triệt và vận
dụng đúng phương châm “dĩ bất biến ứng vạn biến”, đẩy mạnh hội nhập quốc
tế và đối ngoại quốc phòng, kiên định về nguyên tắc chiến lược, linh hoạt về
sách lược; đan xen lợi ích và duy trì quan hệ cân bằng với các nước lớn; không
để đất nước rơi vào thế bị bao vây, cô lập, lệ thuộc; thực hiện tốt vai trò là
bạn, là đối tác tin cậy, là thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế.
Đây không những là bài học kinh nghiệm quý báu, mà còn là yếu tố căn bản, cội nguồn
sức mạnh để bảo vệ độc lập, chủ quyền, giữ vững môi trường hòa bình, ổn định và
phát triển bền vững đất nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa.
Thứ tư, không
tham gia liên minh quân sự bởi quốc phòng Việt Nam “mang tính chất hòa bình và
tự vệ”.
Việt Nam
thực hiện nhất quán chính sách quốc phòng “bốn không”: “Không tham gia liên
minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước
ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác;
không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế”. Kiên
trì đường lối quốc phòng với mục đích tự vệ và tính chất hòa bình, chính nghĩa,
tiến bộ, phù hợp với quyền cơ bản của các quốc gia, dân tộc theo nguyên tắc của
Hiến chương Liên hợp quốc. Một mặt, chúng ta lên án, phản đối các
hành động gây hấn, tạo cớ, xung đột, chạy đua vũ trang; mặt khác,
chúng ta luôn chủ trương không sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực, tránh những
va chạm không cần thiết, giữ vững quan điểm, không để bị các đối tượng nước
ngoài khiêu khích, kích động, thỏa hiệp với nhau xâm phạm lợi ích quốc gia -
dân tộc hoặc lôi kéo, khống chế, gây sức ép với nước khác tiến hành phát động
chiến tranh ủy nhiệm đối với Việt Nam. Kiên quyết đấu tranh, kiên trì giải
quyết tranh chấp, bất đồng bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở pháp luật và
thông lệ quốc tế; đồng thời, sẵn sàng sử dụng mọi biện pháp cần thiết để tự vệ,
bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lợi ích quốc gia - dân tộc nếu bị xâm phạm. Đây là
vấn đề cốt lõi để xây dựng lòng tin, là cơ sở đẩy mạnh quá trình hội nhập quốc
tế và đối ngoại quốc phòng, bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn
lãnh thổ của Tổ quốc và môi trường hòa bình, ổn định, hợp tác, phát triển của
khu vực và thế giới, khẳng định rõ khát vọng và thiện chí cùng chung sống hòa
bình, hợp tác, phát triển của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét