Thời gian qua dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt
Nam đất nước ta không ngừng đổi mới và đạt nhiều thành tựu to lớn trén các lĩnh
vực kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội. Tuy nhiên, gần đây trên các trang mạng
có một số đảng viên đã tuyên bố “bỏ Đảng”, “công khai ra khỏi Đảng”… điểm chung
của họ là công bố việc ra khỏi Đảng tự xem mình không còn là đảng viên trước
khi được cấp ủy có thẩm quyền quyết định.
Thực tiễn cho thấy từ khi ra đời đến nay Đảng ta đã
không ngừng phát triển và đã lãnh đạo nhân dân giành được nhiều thành tựu quan
trọng, không có lý gì vì những cá nhân quay ngoắt lại với quá trình vẻ vang đó
mà Đảng có thể bị ảnh hưởng, bị tổn hại uy tín. Đến nay, danh xưng đảng viên
vẫn là một “danh hiệu” một sự “chứng nhận” về nhiều mặt trong xã hội đối với
mỗi cá nhân, trừ một bộ phận suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức mà Đảng
đã nhìn ra và đang tìm cách loại trừ. Bên cạnh những đảng viên “chưa bị lộ”
(nhất định sớm muộn gì cũng sẽ bị vạch trần) thì những người vừa “bỏ Đảng” kia
cũng nằm trong số “một bộ phận” đó, bởi sự suy thoái về tư tưởng chính trị và
phẩm chất của người đảng viên, trong đó có tính chiến đấu, tính kiên định, sự
bản lĩnh… Với hơn 3,6 triệu đảng viên, việc một số ít người vì bất kỳ lý do gì
từ bỏ Đảng hoàn toàn không ảnh hưởng đến sức mạnh của Đảng. Không chỉ vậy, đó
cũng là một sự đào thải, thanh lọc có tính tự nhiên trong quá trình vận động,
chỉ những đảng viên trung kiên, không bị dao động, không lệch lạc về nhận thức,
tư tưởng, mới xứng đáng là đảng viên của Đảng. Qua sự việc này có thể xem xét
là một dịp để mỗi đảng viên tự soi rọi lại mình có thực sự trung thành với lý
tưởng của Đảng, có thực sự xứng đáng là đảng viên cộng sản hay không. Nói cách
khác, việc một số cá nhân đảng viên từ bỏ Đảng có thể xem là một “liệu pháp
sốc”, một thứ vắcxin để tạo ra các kháng thể cần thiết giúp Đảng tăng sức đề
kháng, đủ khả năng chống lại các loại vi rút nguy hiểm khác.
Mặt khác, xét về quy định của Đảng, những đảng viên
công khai ra khỏi Đảng, bỏ Đảng (chứ không phải xin ra khỏi Đảng) mà chưa có sự
đồng ý của cấp ủy có thẩm quyền phải xem là một vi phạm tư cách đảng viên. Các
cấp ủy hoàn toàn có thể áp dụng kỷ luật đảng để xử lý, bằng hình thức cao nhất
là khai trừ khỏi Đảng. Rõ ràng, hình thức xóa tên, khai trừ là cần thiết đối
với những đảng viên không còn tính đảng. (Và trên thực tế đã có đảng viên bị
khai trừ sau khi tuyên bố bỏ Đảng). Dĩ nhiên cũng không thể bỏ qua một số đảng
viên khác đã mất sức chiến đấu, không còn tinh thần tiên phong nên âm thầm bỏ
sinh hoạt đảng. Trong đó, có một vài đảng viên sau khi nghỉ hưu thay vì chuyển
sinh hoạt đảng về địa phương thì “cất” luôn hồ sơ đảng viên vào tủ, tự khép lại
quá trình phấn đấu vì sự nghiệp phục vụ nhân dân của mình. Phải chăng khi đó
đảng viên không còn là “tước hiệu” để họ thăng quan phát tài thì họ thẳng thừng
từ chối, quên luôn những lời thề khi đứng trước cờ Đảng trong ngày kết nạp? Có
thể họ “vui vẻ”, “thảnh thơi” bởi không phải nhân sự phân công nào nữa với sự
lặng lẽ bỏ đảng tịch nhưng rõ ràng đó là một sự phủ định, từ bỏ, thậm chí là
phản bội chính bản thân mình. Sự phủ định đó là điều đáng tiếc đối với ngay
những người bình thường chứ đừng nói chi đến một đảng viên, người đã từng thề
sẽ phấn đấu hi sinh, cống hiến cho sự nghiệp của Đảng đến phút sau cùng.
Thông Thái
Chỉ có những kẻ thoái hóa biến chất mới tuyên bố bỏ Đảng
Trả lờiXóa