Thứ Ba, 12 tháng 2, 2019

KHÔNG CÓ CHUYỆN QUÂN ĐỘI “TRUNG LẬP VỀ CHÍNH TRỊ”



Hiện nay, các lực lượng phản động vẫn với chiêu bài “góp ý – kiến nghị”, cho rằng: Quân đội chỉ cần công cụ của quốc gia, dân tộc, mà không cần đặt dưới sự lãnh đạo của đảng phái, lực lượng chính trị nào; quân đội chỉ cần phục vụ Tổ quốc, phục vụ nhân dân và chủ quyền quốc gia. Theo đó chúng yêu cầu Việt Nam phải duy trì tính “trung lập về chính trị” đối với lực lượng quân đội. Đây là một quan điểm phi lý.

Sự phụ thuộc không tách rời giữa vai trò lãnh đạo của Đảng (giai cấp) với quân đội, nói khác là chủ thể sinh ra quân đội để thực hiện nhiệm vụ, trọng trách bảo vệ Đảng (giai cấp), bảo vệ lợi ích quốc gia dân tộc ở một số cán bộ, đảng viên nhằm kích động tâm lý tiêu cực và chia rẽ đoàn kết nội bộ. Quân đội sinh ra là để bảo vệ lợi ích giai cấp và trên thực tế không có quân đội nào là của mọi giai cấp và cũng không thể không đặt dưới sự lãnh đạo của một giai cấp nào trong xã hội, mà nhất thiết phải thuộc về một giai cấp nhất định và phải chịu sự lãnh đạo, chỉ đạo trực tiếp của giai cấp ấy.
Đối với cách mạng Việt Nam thì Quân đội nhân dân Việt Nam thuộc về Đảng cộng sản Việt Nam là hoàn toàn đúng đắn cả về lý luận và thực tiễn. Tuy vậy, với quan điểm “mưa dầm thấm sâu” kết hợp với đa dạng về âm mưu, tinh vi về thủ đoạn, chúng vẫn nuôi hy vọng sẽ làm thay đổi nhận thức, chuyển hóa hành động làm cho cán bộ, chiến sĩ ta. Nhưng điều đó là không bao giờ.
Làm cho quân đội “trung lập về chính trị” là mục tiêu của các thế lực phản cách mạng trong chống phá cách mạng Việt Nam, tuy không mới, nhưng được tiến hành dưới nhiều chiêu bài khác nhau để làm suy giảm từng bước tiến tới xóa bỏ sự lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam với quân đội nhân dân Việt Nam. Lịch sử hình thành, phát triển của quân đội nhân dân Việt Nam đã khẳng định, hơn 70 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành, quân đội ta chỉ duy nhất gắn liền với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Mọi suy diễn và hành động xa rời sự lãnh đạo của Đảng đều làm cho quân đội ta mất phương hướng, biến chất về chính trị. Vì thế không chấp nhận bất cứ lý do gì và cũng chẳng có thế lực nào có quyền đòi hỏi thay đổi cơ chế lãnh đạo của Đảng đối với quân đội nhân dân Việt Nam.

Thế Nguyễn

1 nhận xét: