KÍNH CHÚA – YÊU NƯỚC, NÓI KHÔNG ĐI ĐÔI VỚI LÀM
Đức Giêsu là
một giáo chủ vĩ đại trong lịch sử loài người. Ông chủ trương sống yêu
thương hiền hòa, công bình, phục vụ chia sẻ cho nhau. Ông răn các con chiên
rằng: Phải thờ kính Thiên Chúa; không được lấy danh Thiên Chúa để làm những
việc phàm tục, tầm thường; không được giết người; không được tham lam lấy
của người khác; không được che dấu sự giả dối.
Ở Việt Nam , cho dù là
linh mục hay giáo dân nào đều phải làm tròn nghĩa vụ kính Chúa - yêu
nước. Linh mục là người trực tiếp dẫn dắt giáo dân nêu gương sáng trong lối
sống, sinh hoạt, yêu thương, hoà hợp với mọi người, giữ vững đức tin của người
con Thiên chúa và chu toàn bổn phận của người công dân. Họ là những người được
học hành rất cơ bản, được thực tiễn thử thách và có nhiều thành tựu trên con
đường tu đạo. Với tư cách thay mặt đức Chúa để dẫn dắt con chiên, họ phải quán
triệt lời răn, thấm nhuần giáo lý và ý nghĩa của đạo pháp, là tấm gương sáng
trong đời sống và trên đường đạo.
Vậy
mà có nhiều linh mục như Nguyễn Đình
Thục, Nguyễn Thái Hợp, Đặng Hữu Nam…, dựa
vào sự cố môi trường biển ở miền Trung và quá trình đền bù còn một vài vướng
mắc chưa kịp giải quyết để xui xúc giáo dân bỏ việc cá nhân, tụ tập
đông người, khiếu kiện trái phép, đòi hỏi quyền lợi không chính đáng. Những
linh mục đó có kính Chúa? Có yêu nước?
Kính Thiên
Chúa, có nghĩa là phải quán triệt và làm theo tư tưởng của Chúa, lấy mục tiêu
là quyền lợi và hạnh phúc của giáo dân trên nền tảng tình yêu thương cao cả của
con người để hành động. Ngược lại, họ không hướng dẫn giáo dân làm ăn, phát
triển kinh tế gia đình mà tạo ra những mâu thuẫn, thù hằn trong xã hội, gây hấn
với chính quyền, phá hoại mối đại đoàn kết toàn dân tộc. Họ lấy danh Thiên Chúa
để làm những công việc mưu cầu lợi ích cá nhân. Vì tiền tài, chúng làm tay sai
cho Việt Tân bán rẻ lợi ích cộng đồng. Xui giáo dân bỏ nhà, bỏ con, bỏ công
việc để chạy theo những miếng mồi ảo tưởng do họ vẽ ra. Có lợi thì họ hưởng, thiệt
hại nhân dân chịu - Đó là làm những việc phàm tục, tầm thường, tà đạo.
Tuy họ không
trực tiếp cầm dao giết người, nhưng thử hỏi, trong cái đám đông hỗn loạn ngoài
quốc lộ kia, nếu xảy ra tai nạn giao thông thì ai chết, nếu xảy ra xô sát thì
chỉ cần dẫm đạp lên nhau cũng đủ chết, người bị thương nằm đó mà họ không cho
đi cấp cứu, v.v. Đó chẳng phải là gián tiếp, là đối tượng gây ra giết chóc
sao.
Họ bày cho
giáo dân khai man thiệt hại để lấy tiền Nhà nước đền bù, để tổ chức phải mất
công điều tra làm rõ. Khi được đền bù thì lại cho là không thỏa đáng, từ đó
phát động sự tranh chấp quyền lợi. Đó là tham lam lấy của người khác làm của
riêng.
Nổi trội
nhất ở các vị linh mục này là sự giả dối. Họ dùng những lời lẽ hoa mỹ, giáo
điều, nhân danh đức Chúa để lừa mị giáo dân làm điều xằng bậy, vi phạm pháp
luật. Giáo dân nuôi họ như nuôi yêu quái trong nhà, họ làm kinh tế kiệt quệ,
đạo hạnh suy vong.
Vì lợi ích
cá nhân, họ bất chấp tất cả, tiếp tay cho phản động phá hoại mối đại đoàn kết
toàn dân tộc, tôn giáo, hy sinh lợi ích cộng đồng để nhận tiền ngoại quốc. Bộ
mặt thật của họ trước sau mọi người sẽ nhận ra. Không kính Thiên Chúa lại càng
không yêu nước. Họ chỉ có cái lốt linh mục còn bên trong là yêu ma. Tri thức
thì cao mà đạo hạnh thấp hèn, đó là những con người cực kỳ nguy hiểm. Họ rắp
tâm dẫn dắt giáo dân vào con đường ma đạo. Đó là con đường suy vong. Đức Chúa
linh thiêng phù hộ cho giáo dân tỉnh mộng! Nhưng trời thì cao, đất thì rộng,
Chúa ở rất xa, vậy nên mỗi giáo dân hãy mau tỉnh ngộ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét