Tham
nhũng đang là một vấn nạn chung của toàn cầu, không riêng một quốc gia nào. Để
phòng, chống tệ nạn này, Đảng, Nhà nước ta có quyết tâm chính trị rất cao, triển
khai quyết liệt, đảm bảo cho Luật Phòng, chống tham nhũng (năm 2005) đi vào đời
sống xã hội, góp phần cảnh tỉnh, răn đe, loại dần tệ nạn này. Song trớ trêu
thay, các thế lực thù địch và phần tử cơ hội không thấy rõ điều đó, mà còn lợi
dụng vấn đề này để chống phá sự nghiệp đổi mới, xây dựng đất nước của nhân dân
ta.
Những người thường xuyên tiếp xúc
internet hẳn không xa lạ với những thông tin, bài viết có nội dung đề cập đến
hiện tượng tham nhũng ở Việt Nam được đăng tải trên các blog, facebook, website,…
của một số hội, nhóm “xã hội dân sự” và các cá nhân tự xưng là những nhà hoạt động
“dân chủ, nhân quyền”, “vì dân”, “vì nước”... Nhìn vào những thông tin, bài viết
của các hội, nhóm, cá nhân trên, chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy nó thường
mang nặng sự suy diễn chủ quan, tô vẽ, thổi phồng, thậm chí xuyên tạc trắng trợn
tình hình tham nhũng và công tác phòng, chống tham nhũng ở Việt Nam. Để lôi kéo
người dân “tin tưởng” vào các luận điệu xuyên tạc, các hội, nhóm, nhà hoạt động
“dân chủ, nhân quyền” thường lợi dụng những vụ án tham nhũng liên quan đến cán
bộ, đảng viên đã xảy ra hoặc những sự việc tiêu cực trong xã hội để suy diễn,
quy kết “do tham nhũng” và thổi phồng cho đó là tình trạng “phổ biến”, “bản chất”
của chế độ xã hội chủ nghĩa, một “căn bệnh” do cơ chế độc đảng lãnh đạo, do
“năng lực quản lý yếu kém” của Nhà nước... Chúng suy diễn rằng, có sự “bao che,
dung túng, tiếp tay cho các hành vi tham nhũng, lãng phí, can thiệp, ngăn cản
việc chống tham nhũng, lãng phí” của lãnh đạo, chính quyền các cấp nên nó mới lộng
hành như vậy. Nguy hiểm hơn, để truyền tải rộng rãi các thông tin xuyên tạc tới
người dân, chúng còn lập riêng một số website, blog để đăng tải bài viết, hình ảnh
xuyên tạc, vu khống, bôi nhọ về đời tư, sự minh bạch của các đồng chí lãnh đạo
Đảng, Nhà nước ta.
Mục đích trên của chúng nhằm vẽ lên
một bức tranh xám xịt về thực trạng xã hội Việt Nam dưới chế độ xã hội chủ
nghĩa do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo. Từ đó gây hoài nghi trong nhân dân
vào các cấp lãnh đạo, hệ thống chính quyền từ Trung ương đến cơ sở, làm mất niềm
tin của nhân dân vào Đảng và chế độ, tạo “hoài nghi” về quyết tâm chống tham
nhũng của Đảng và Nhà nước ta hiện nay. Đồng thời, phá hoại sự đoàn kết trong Đảng,
chia rẽ cán bộ, đảng viên với quần chúng nhân dân và sự đồng thuận trong xã hội.
Đi đôi với luận điệu xuyên tạc trên của các nhà hoạt động “dân chủ, nhân quyền”
là những lời hô hào, xúi giục nhân dân “đoàn kết”, “đứng lên đấu tranh đòi tự
do, dân chủ”; kêu gọi Đảng Cộng sản Việt Nam phải thay đổi: “Cương lĩnh”, “thể
chế chính trị”, “mô hình lãnh đạo”, thực hiện “đa nguyên, đa đảng”, v.v.
Cùng
với các hội, nhóm “xã hội dân sự”, nhà hoạt động “dân chủ, nhân quyền”, còn phải
kể đến một số tổ chức mang danh quốc tế. Họ luôn tự cho mình cái quyền đi “phán
xét” tình hình tham nhũng ở các quốc gia trên thế giới, trong đó có Việt Nam và
thường kỳ đưa ra cái gọi là “Báo cáo tham nhũng toàn cầu”. Đáng chú ý, khi đề cập
đến thực trạng tham nhũng ở Việt Nam, các bản “báo cáo” này thường dựa trên những
quan điểm chủ quan, thiếu cơ sở, mang tính phiến diện, phản ánh sai lệch tình
hình; đưa ra những đòi hỏi Việt Nam phải thực hiện “quyền tự do” cho người dân
để “nâng cao hiệu quả” chống tham nhũng và kêu gọi “cho phép các tổ chức xã hội
dân sự” tham gia vào công tác phòng, chống tham nhũng,…
Như vậy đã rõ, các tổ chức hội,
nhóm, cá nhân trên đang cố tình muốn sử dụng vấn đề tham nhũng và đấu tranh chống
tham nhũng ở Việt Nam làm “công cụ”, “ngọn cờ tiên phong” để thực hiện ý đồ xấu,
chống phá Việt Nam. Thực chất, đó chỉ là những tổ chức, cá nhân có quan điểm,
tư tưởng phiến diện, lệch lạc được các thế lực thù địch, phản động “hậu thuẫn”,
cổ vũ, đội lốt “trách nhiệm” với “vận mệnh” của dân tộc, của đất nước để chống
lại công cuộc xây dựng và phát triển đất nước ta hiện nay. Đây rõ ràng là chiêu
trò, thủ đoạn “diễn biến hòa bình” nhằm gây “nhiễu loạn” chính trị - xã hội, nhằm
xóa bỏ Đảng Cộng sản và chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta.
Như chúng ta biết, tham nhũng là một
hiện tượng xã hội, gắn liền với sự ra đời và tồn tại của nhà nước. Nó hiện hữu ở
tất cả các quốc gia, không phân biệt chế độ chính trị, kể cả ở nước nghèo và nước
giàu, quốc gia phát triển, đang phát triển hoặc kém phát triển; không phân biệt
do một đảng hay do đa đảng lãnh đạo.
Ở Việt Nam, ngay từ khi xây dựng
chính quyền cách mạng (năm 1945), Đảng Cộng sản Việt Nam và Chính phủ đã nhận
diện, thẳng thắn chỉ ra các hiện tượng tham ô tài sản, nhận hối lộ, lạm dụng chức
vụ, quyền hạn... Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ: “Tham ô, lãng phí
và bệnh quan liêu là kẻ thù của nhân dân, của bộ đội và của Chính phủ”. Người
cho đó là: “Kẻ thù khá nguy hiểm, vì nó không mang gươm mang súng, mà nó nằm
trong các tổ chức của ta, để làm hỏng công việc của ta”. Tham nhũng còn gây ra
tác hại làm giảm sút lòng tin của nhân dân đối với bộ máy và công chức, viên chức
nhà nước, triệt tiêu động lực cơ bản nhất của sự phát triển. Người luôn nghiêm
khắc nhắc nhở mọi tổ chức đảng và cán bộ, đảng viên: “Mỗi cán bộ, đảng viên phải
đặt lợi ích của cách mạng, của Đảng, của nhân dân lên trên hết, trước hết. Phải
kiên quyết quét sạch chủ nghĩa cá nhân, nâng cao đạo đức cách mạng”; “… một Đảng
mà giấu giếm khuyết điểm của mình là một Đảng hỏng. Một Đảng có gan thừa nhận
khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó, vì đâu mà có khuyết điểm đó, xét rõ
hoàn cảnh sinh ra khuyết điểm đó, rồi tìm kiếm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm
đó. Như thế mới là một Đảng tiến bộ, mạnh dạn, chắc chắn, chân chính”. Quán triệt
tinh thần đó, trong văn kiện của Đảng tại các kỳ đại hội đều cảnh báo về tệ nạn
này, nhất là trong thời kỳ đổi mới. Hội nghị đại biểu toàn quốc giữa nhiệm kỳ
(khóa VII) của Đảng nêu: “Nạn tham nhũng và các tệ nạn xã hội là một trong bốn
nguy cơ trước mắt của đất nước”. Hội nghị Trung ương 5 (khóa XI) của Đảng đánh
giá: “Tham nhũng, lãng phí vẫn còn nghiêm trọng, với những biểu hiện tinh vi,
phức tạp xảy ra trên nhiều lĩnh vực, nhiều cấp, nhiều ngành,… gây bức xúc trong
xã hội và là thách thức lớn đối với sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước,…”.
Nhiều văn bản, như: Chỉ thị 64-CT/TW của Ban Bí thư (khóa VI), Chỉ thị 15-CT/TW
của Bộ Chính trị (khóa VII) “Về lãnh đạo cuộc đấu tranh chống tham nhũng”; Nghị
quyết Trung ương 3 (khóa X) “Về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công
tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí”; Chỉ thị 50-CT/TW của Bộ Chính trị (khóa
XI) “Về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác phát hiện, xử lý vụ việc,
vụ án tham nhũng”,… đã đi vào cuộc sống, trở thành phương thuốc hữu hiệu ngăn
chặn, đẩy lùi tệ tham nhũng. Khi Luật Phòng, chống tham nhũng năm 2005 được ban
hành, Ủy ban Thường vụ Quốc hội (khóa XII) đã ra Nghị quyết
1039/2006/NQ-UBTVQH11, ngày 28-8-2006, về tổ chức, nhiệm vụ, quyền hạn và quy
chế hoạt động của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng và Nghị quyết
294A/2007/NQ-UBTVQH12, ngày 27-9-2007, về tổ chức, nhiệm vụ, quyền hạn và quy
chế hoạt động của Ban Chỉ đạo tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương về phòng,
chống tham nhũng. Thủ tướng Chính phủ ban hành Quyết định 13/2007/QĐ-TTg, ngày
24-01-2007, về việc thành lập, chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn, tổ chức và quy
chế hoạt động của Văn phòng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng.
Các cơ quan bảo vệ pháp luật, như: Thanh tra Chính phủ, Bộ Công an, Viện Kiểm
sát nhân dân tối cao,… đã thành lập những đơn vị chuyên trách về phòng, chống
tham nhũng.
Thời gian qua, những người đứng đầu
Đảng, Nhà nước, Chính phủ Việt Nam tiếp tục khẳng định và quyết tâm đẩy mạnh
công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng. Gần đây, tại phiên họp Thường trực
Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
đã kết luận: “Cần tập trung chỉ đạo xử lý một số vụ án tham nhũng kinh tế đặc
biệt nghiêm trọng, dư luận xã hội đặc biệt quan tâm; tài liệu, chứng cứ chắc đến
đâu xử lý đến đó, sau đó điều tra xử lý tiếp nhằm tạo sự lan tỏa và chuyển biến
tích cực trong phát hiện, xử lý tham nhũng”. Trong báo cáo tình hình kinh tế -
xã hội của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc trình bày tại kỳ họp thứ nhất,
Quốc hội khóa XIV nêu rõ: “kỷ luật, kỷ cương trong bộ máy hành chính và trong
xã hội chưa nghiêm; năng lực, phẩm chất của một bộ phận không nhỏ cán bộ, công
chức chưa đáp ứng yêu cầu. Tình trạng tham nhũng còn nghiêm trọng, xảy ra nhiều
vụ tham nhũng lớn trong các lĩnh vực tài chính, ngân hàng, đầu tư, xây dựng, đất
đai,...”. Tiếp xúc với cử tri thành phố Hải Phòng, Thủ tướng đã cảm ơn các ý kiến
tâm huyết, thẳng thắn của cử tri về các vấn đề còn khó khăn, tồn tại của đất nước
và khẳng định quyết tâm phòng, chống tham nhũng của Chính phủ; đồng thời nhấn mạnh
“không có vùng cấm trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng”.
Để ngăn chặn tệ nạn này, Đảng, Nhà
nước, Chính phủ luôn thể hiện rõ quan điểm và quyết tâm không bao che, dung
túng, tiếp tay cho các hành vi tham nhũng, lãng phí, can thiệp, ngăn cản việc
chống tham nhũng, lãng phí; kiên quyết đấu tranh loại trừ những cán bộ, đảng
viên thoái hóa biến chất, lợi dụng chức vụ, quyền hạn để tham ô, tham nhũng và
loại trừ tệ nạn này ra khỏi đời sống xã hội, không để tham nhũng cản trở công
cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay. Thực tế trên là bằng chứng xác thực
nhất bác bỏ những luận điệu tuyên truyền phiến diện, chủ quan, lệch lạc, thù địch
đang cố tình lợi dụng vấn đề tham nhũng và công tác phòng, chống tham nhũng ở
Việt Nam để thực hiện mục đích, ý đồ xấu.
Ngô Văn Đức
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét