Sau thế chiến thứ
2, tiềm lực suy yếu Pháp không thể duy trì hệ thống thuộc địa như trước. Nhiều
thuộc địa đã nhân cơ hội này nổi lên dành độc lập. Đặc biệt Guinea đã không chịu
tham gia vào liên hiệp Pháp và tuyên bố độc lập, đáp lại hành động này 3000 người
Pháp rời khỏi Guinea sau khi đốt phá hết trường học, nhà trẻ, các tòa nhà hành
chính công, xe ô tô, sách vở, thuốc men, dụng cụ viện nghiên cứu, máy kéo đã được
nghiền nát và phá hoại, ngựa, bò trong các trang trại đã bị giết chết, và thực
phẩm trong nhà kho đã bị cháy hoặc bị nhiễm độc. Hành động này của Pháp là sự
“dằn mặt” với các thuộc địa khác nếu làm như Guinea thì đất nước sẽ về thời kì
đồ đá.
Sợ đất nước của
mình sẽ giống như Guinea các nước châu Phi khác mà tiên phong là Togo buộc phải
trả cho Pháp một khoản tiền hàng năm, gọi là "trả cho các lợi ích mà họ đã
nhận được từ Pháp trong thời thuộc địa". Năm 1963, khoản tiền này chiếm
40% ngân sách của Togo. Và đó là " điều kiện duy nhất để người Pháp không
để tiêu diệt đất nước trước khi rời khỏi".