Việt Nam luôn
coi việc giữ vững môi trường hoà bình, ổn định để phát triển kinh tế - xã hội,
thực hiện công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, xây dựng nền kinh tế thị trường
theo định hướng xã hội chủ nghĩa là lợi ích cao nhất của đất nước, là mục tiêu
xuyên suốt của chính sách quốc phòng Việt Nam. Việt Nam thực hiện chính sách quốc
phòng mang tính chất hoà bình, tự vệ, thể hiện ở chủ trương không sử dụng vũ lực
hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong các quan hệ quốc tế, giải quyết mọi bất đồng
và tranh chấp với các quốc gia khác bằng biện pháp hoà bình. Sách
trắng Quốc phòng Việt Nam năm 2019 đã nêu rõ, chủ trương của Việt
Nam là không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống
nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ để chống
lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc
tế.
Tuy
nhiên, hiện nay trên mạng xã hội một số bài viết, báo điện tử nước ngoài,… cho
rằng, Việt Nam thực hiện chính sách “4 không” là nguy cấp, đồng thời ra sức hô
hào, kêu gọi Việt Nam “phải thực hành liên minh quân sự để bảo vệ Tổ quốc”.
Theo họ, trong bối cảnh hiện nay, Việt Nam cần liên minh quân sự với một nước lớn
nào đó có thực lực quân sự, quốc phòng mạnh, như: Mỹ, Nga hay Nhật,… thì sẽ
được hỗ trợ tối đa về mặt quân sự, kể cả đưa vũ khí trang bị, lực lượng quân
đội đến trợ giúp bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, biên giới, biển, đảo quốc gia.
Những bài viết này đều xuất phát từ những chủ thể và chủ bút luôn có thái độ,
hoạt động chống phá Đảng Cộng sản, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt
Nam. Không thuần túy là kêu gọi liên minh quân sự ngay lập tức cho Việt Nam, mà
ẩn ý của họ nhắm tới là kích động dư luận xã hội phủ nhận, lên án và gây áp lực
với Đảng, Nhà nước và Quân đội nhân dân Việt Nam, tạo ra những bất ổn, tiêu cực
về quốc phòng, an ninh, gây mất ổn định chính trị, phá vỡ nền hòa bình, xóa bỏ
vai trò lãnh đạo của Đảng, xóa bỏ chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Đó mới là mục
đích “thực” của họ. Vì vậy, cần phải kiên quyết phê phán, bác bỏ ý kiến sai
trái này, với các cơ sở lý luận, thực tiễn sau:
Tính
hai mặt của liên minh quân sự. “Liên minh quân sự là sự liên kết hoạt động quân sự
giữa hai hoặc nhiều nước hay tập đoàn chính trị trên cơ sở thống nhất về mục
đích và lợi ích. Tùy thuộc vào mục đích chính trị, liên minh quân
sự có thể là tiến bộ hay phản động, tự vệ hay xâm lược”. Theo đó có thể thấy:
(1). Liên minh quân sự tất yếu không chỉ hỗ trợ và ràng buộc nhau về quân sự mà
còn cả chính trị và kinh tế; (2). Liên minh quân sự phải dựa trên
cơ sở thống nhất về mục đích và lợi ích, trước hết là phải chấp nhận các điều
kiện có đi, có lại về chính trị, kinh tế, nhiều khi là cả chủ quyền quốc gia;
(3). Tùy theo mục đích chính trị, kinh tế, “lợi lộc” đến đâu mà các
nước liên minh trước sau sẽ bộc lộ bản chất tiến bộ - phản động, tự vệ - xâm
lược, chính nghĩa - phi nghĩa, vụ lợi - cùng có lợi.
Như
vậy, liên minh quân sự có hai dạng, tích cực và tiêu cực, tùy theo mục đích,
bản chất chính trị, kinh tế của các bên tham gia liên minh. Nếu liên minh đó là
chính nghĩa, trên tinh thần giúp đỡ lẫn nhau, thì nó sẽ phát huy tác dụng trong
đấu tranh bảo vệ độc lập, chủ quyền của các bên tham gia, đóng góp chung cho sự
tiến bộ của nhân loại. Ngược lại, liên minh đó là phản động, phi nghĩa, thì
càng làm gia tăng căng thẳng và đối đầu giữa các nước, các khối quân sự; tạo
nguyên cớ để các nước có mưu đồ xấu, các khối quân sự chạy đua vũ trang, đẩy
mạnh hoạt động, tăng cường hiện diện quân sự, đẩy thế giới, khu vực và đất nước
đến “miệng hố chiến tranh”. Thậm chí, các tập đoàn tài phiệt, tập đoàn quân sự
hùng mạnh hay các thế lực phản động thỏa hiệp với nhau, thực hiện chính sách
hai mặt đối với các quốc gia, dân tộc nhỏ yếu bị lôi kéo, ép buộc vào liên
minh, buộc các quốc gia, dân tộc phải từ bỏ một phần hoặc hy sinh những lợi ích
căn bản của mình, đặc biệt là quyền dân tộc tự quyết, độc lập chủ quyền, sự
toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia để phục vụ cho mục đích của họ, nhất là khi đối
tác liên minh đạt được thỏa hiệp có lợi ích lớn hơn với nước đang là đối tượng
gây ra xung đột, chiến tranh với mình, v.v.
Thực
tiễn lịch sử thế giới gần đây cho thấy, các cuộc chiến tranh và xung đột khắp
Nam Âu đến Nam Á, Trung Đông và Bắc Phi mấy thập niên qua, điển hình như nội
chiến ở Xy-ri, xung đột ở U-crai-na,… đều chỉ ra, một trong những nguyên nhân
và “ngòi nổ” của nó là chính sách đối nội và đối ngoại thiếu sự nhất quán của
đảng cầm quyền và của chính phủ các nước đó. Chính phủ và ngay cả một bộ phận nhân
dân các nước này luôn trông chờ sự “cứu giúp” của các thế lực bên ngoài. Họ
biết đâu rằng, đằng sau những hành động và việc làm tưởng như vô tư đó là cả
một mưu đồ tham vọng về lợi ích chiến lược của các cường quốc, mà hậu quả để
lại cho nhân dân các nước đó không chỉ là phá hỏng không gian kinh tế - xã hội,
kéo lùi sự phát triển của đất nước, mà còn là cảnh “nồi da nấu thịt”, chia cắt,
tàn phá đất nước; chế độ và nhà nước có chủ quyền bị thủ tiêu hoặc luôn đối mặt
với các nguy cơ bất ổn. Điều này cho thấy, giữ vững độc lập, tự chủ là bài học
xương máu trong quan hệ quốc tế của mỗi quốc gia, dân tộc. Các nước tham gia
liên minh quân sự đều có lợi ích riêng của mình. Vì vậy, các quốc gia phải cân
nhắc cái được và cái mất để quyết định trước khi tham gia hay không tham gia
liên minh. Việt Nam chủ trương không liên minh quân sự là hoàn toàn phù hợp và
sáng suốt; là điều kiện quan trọng để giữ vững môi trường hòa bình để phát
triển đất nước.
Sách
trắng Quốc phòng Việt Nam 2019 khẳng định: Việt Nam xây dựng sức mạnh quốc
phòng dựa trên sức mạnh tổng hợp của cả nước, của khối đại đoàn kết toàn dân
tộc, của cả hệ thống chính trị đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam,
sự quản lý, điều hành thống nhất của Nhà nước xã hội chủ nghĩa; củng cố, tăng
cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Đồng thời khẳng định, chính sách quốc
phòng của Việt Nam mang tính chất hòa bình và tự vệ; kiên quyết, kiên trì đấu
tranh giải quyết mọi tranh chấp, bất đồng bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở
luật pháp quốc tế; tích cực, chủ động ngăn ngừa, đẩy lùi nguy cơ chiến tranh,
thực hiện phương châm bảo vệ Tổ quốc từ sớm, từ xa, sẵn sàng chống chiến tranh
xâm lược, chứ không phải là “quy phục láng giềng” như kẻ nào đó rêu rao! Mặc dù
nhất quán thực hiện chính sách “4 không”; song, Sách trắng Quốc phòng Việt Nam
2019 xác định: “Tùy theo tình hình cụ
thể, Việt Nam sẽ cân nhắc phát triển các mối quan hệ quốc phòng, quân sự cần
thiết với mức độ thích hợp trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất
và toàn vẹn lãnh thổ của nhau cũng như các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc
tế, hợp tác cùng có lợi, vì lợi ích chung của khu vực và cộng đồng quốc tế”.
Qua đó cho thấy, chính sách quốc phòng của Việt Nam không chỉ đúng mà còn linh
hoạt, mềm dẻo, hợp lý, hợp thời, nhằm phát huy sức mạnh của mọi nguồn lực để
bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.
Nguyễn Xuân
Trường
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét