Ngày 14-9, phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án "Giết người" và "Chống người thi hành công vụ" xảy ra tại xã Ðồng Tâm (Mỹ Ðức, Hà Nội) kết thúc, Hội đồng xét xử sơ thẩm TAND thành phố Hà Nội đã tuyên án phạt đối với 29 bị cáo.
Trước hết, phải nhấn mạnh rằng, đây là vụ án hình sự, không phải
vụ án chính trị song một số luật sư bào chữa cho một số bị cáo lại muốn đánh
tráo khái niệm, họ gọi đây là vụ án "mang đầy màu sắc chính trị" như
một luật sư đã đăng trên trang Facebook của ông ngay ngày đầu xử án. Vấn đề cơ
bản nhất là lúc đầu số người hùa theo "tổ đồng thuận" đã không hiểu
luật một cách đúng đắn. Ở Việt Nam, đất đai là của Nhà nước, người dân được
trao quyền sử dụng, khi cần sử dụng cho việc chung (như xây dựng công trình công
cộng, công trình quốc phòng,... thì Nhà nước thu hồi, đền bù). Ở Mỹ và châu Âu
cũng có luật Eminent Domain tương tự như vậy. Ðất Ðồng Sênh là đất của sân bay
Miếu Môn, là đất phục vụ nhiệm vụ quốc phòng. Từ những năm 1980, khi là Bí thư
Ðảng ủy, Chủ tịch UBND xã Ðồng Tâm, ông Lê Ðình Kình đã cắt đất bán cho sáu hộ
dân một cách bất hợp pháp. Sau đó, sáu hộ đó sang tay và nhân lên thành 14 hộ.
Khi thu hồi, Nhà nước đã điều đình, đền bù cho 14 hộ, họ nhận tiền, vui vẻ di
dời. Các nhân chứng cho biết ông Lê Ðình Kình cùng "tổ đồng thuận"
gây áp lực không cho các chủ hộ này dời đi, rồi hăm dọa, thậm chí đánh đập một
số chủ hộ.
Thứ hai, Trước, trong và sau
khi phiên tòa được tổ chức, một số tổ chức, cá nhân đã cố gắng "quốc tế
hóa" vụ án để kích động. Từ ngày 9-1-2020, khi vụ án xảy ra, các tổ chức
chống cộng ở nước ngoài, nhất là tổ chức khủng bố "Việt tân", đã ráo
riết tiếp cận một số chính phủ để rêu rao Nhà nước Việt Nam "giết"
ông Lê Ðình Kình, đề nghị họ can thiệp. Tội nghiệp thay cho đến nay, không có
bất kỳ chính phủ nước nào lên tiếng can thiệp. Vì làm sao can thiệp khi cơ quan
cảnh sát điều tra có đủ tang chứng, nhân chứng, vật chứng và lời thú tội của
các bị cáo. Chưa kể, pháp luật nhiều nước trên thế giới đều có chế tài rất
nghiêm khắc đối với hành vi sai phạm này.
Thứ ba, chúng ta thấy tính nhân văn, lượng khoan hồng của luật
pháp Việt Nam rất cao khi Viện Kiểm sát nhân dân chuyển 19 người từ tội danh
"giết người" sang tội danh "chống người thi hành công vụ".
Ở Mỹ, dù có khoan hồng, họ chỉ chuyển đổi tội "giết người" sang tội
"đồng lõa giết người" với mức án chí ít cũng 20 năm hoặc chung thân.
Viện Kiểm sát nhân dân quyết định đổi tội danh vì các bị cáo đã nhận ra lỗi lầm
và ăn năn, hối hận. Họ cũng nói rõ tự nguyện nhận lỗi để được khoan hồng chứ
không bị bức cung. Chính ông Bùi Viết Hiểu, không cần tham khảo với luật sư của
ông, đã bất ngờ giơ tay phát biểu thay đổi lời khai, thú nhận lỗi lầm.
Thứ tư, một số luật sư bào chữa cho một số bị cáo trong vụ án có
biểu hiện không bình thường. Hoạt động nghề nghiệp của mấy luật sư này tại
phiên tòa khiến bị cáo nản lòng, nên trước ngày tranh luận cuối cùng, một số
người công khai không nhờ luật sư biện hộ nữa, đó là điều rất hy hữu. Luật pháp
cho phép luật sư dựa trên cơ sở pháp luật để bảo vệ quyền lợi thân chủ của mình
một cách tối đa, nhưng khi đã có bằng chứng, nhân chứng, vật chứng, và lời thú
tội của bị cáo thì không thể bào chữa theo hướng vô tội, mà phải bào chữa theo
hướng hối lỗi để được pháp luật khoan hồng, giảm nhẹ hình phạt. Nhưng mấy luật
sư này không làm thế, thậm chí còn đổ lỗi cho công an. Trong lúc phiên tòa đang
diễn ra, có luật sư còn lên Facebook cho rằng "lựu đạn chỉ là để tập luyện
trên thao trường nên không phải là vũ khí"; một luật sư khác viết trên
Facebook rằng đó là "lựu đạn rởm" không thể coi là vũ khí giết
người... Cần hiểu rằng không luật pháp ở quốc gia nào cho phép luật sư hành
nghề một cách phi lý, ngang ngược, vừa bào chữa trước tòa, vừa lên mạng xã hội
công bố thông tin, bình luận về sự kiện đang diễn ra tại phiên tòa.
Lời kết: Phiên tòa xét
xử sơ thẩm vụ án "Giết người" và "Chống người thi hành công
vụ" xảy ra tại Ðồng Tâm (Hà Nội) đã kết thúc, Tòa đã tuyên các bản án
tương ứng với mức độ hành vi phạm tội của từng bị cáo. Bản án ngoài việc răn đe
thì luật pháp còn có tính nhân đạo, giáo dục con người khi họ biết hối lỗi. Qua
vụ án, pháp luật Việt Nam đã chứng tỏ với thế giới về sự nghiêm minh nhưng cũng
đầy tính nhân văn. Cũng như trong thực tế cuộc sống đất nước hiện nay, ý Ðảng
và lòng dân đã kết hợp hài hòa, triển khai rất cụ thể, hiệu quả. Phiên tòa là
một bằng chứng thuyết phục, góp phần bẻ gãy những luận điệu chống phá Nhà nước
Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét