“BÁN NƯỚC BẰNG GIÁ BAO NHIÊU”
Ngọc Huy
Có một cái loại người, cứ luôn hô hào rằng ta đây yêu nước hay quan tâm tới vận mệnh dân tộc. Nhưng lại mang tư tưởng nô lệ, luôn mong ngóng ngoại bang đến cứu vớt, rồi khúm núm, cúi mình, trông chờ vào tình thương rởm đời, khát khao được ban phát thứ hòa bình giả tạo. "Dân miền Nam, dân Sài Gòn không cần giải phóng, đang sướng chết mẹ, nhìn thằng Hàn Quốc xem, theo Mỹ và bây giờ giàu như thế đó". Họ thực sự chấp nhận rằng, chỉ cần "sướng" thì tất cả những gì thuộc về phạm trù độc lập dân tộc, tự chủ, tự lực tự cường hay câu chuyện thống nhất có lẽ không còn quan trọng nữa. Rồi rằng những ai theo Cộng sản thì về phương Bắc, những ai theo cộng hòa thì về Nam. Một giả sử được đặt ra, nếu vậy, thì Bắc Việt sẽ như Triều Tiên bây giờ, Nam Việt sẽ là một phiên bản tương tự như Hàn Quốc hiện tại.
"Với một chữ nếu, người
ta có thể nhét cả Paris vào một cái chai" - Ngạn ngữ Pháp.
Mình thấy ghê tởm, bực bội khi
nói chung một thứ ngôn ngữ cùng với loại người ấy. Như cụ Phan Châu Trinh viết:
"Lại thêm một bọn ra vênh mặt múa tay tự xưng là ái quốc ái chủng, nhưng
hỏi đến họ cách khuếch lợi trừ hại, tự cường tự lập thì họ ập ạ như người mơ
ngủ chỉ ngồi ngong ngóng ước mơ thế lực ngoài tràn vào mà thôi". Đến giờ,
những lời Cụ nói vẫn còn nguyên những giá trị. Một bài học khác, cho hai chữ
"đồng minh", Nguyễn Văn Thiệu chua cay nói: "Mỹ đánh không lại
Cộng sản nên bỏ mặc Việt Nam Cộng hòa đánh một mình thì làm sao ăn. Có giỏi thì
Mỹ vô đây lần nữa…”.
Hãng thông tấn AP công khai
tệp tài liệu nói về chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam, trong đó có đoạn Nguyễn
Văn Thiệu từng đề nghị Mỹ ném bom tan nát miền Bắc, và rồi Mỹ làm theo điều đó
bằng chiến dịch Linebacker II với mục tiêu: "Đưa miền Bắc trở về thời kỳ
đồ đá". Báo L'humanité của Pháp bình luận: "Ngay cả trong Chiến tranh
thế giới thứ hai, những viên tướng Pháp phản bội cũng không dám đề nghị Đức
Quốc Xã tàn phá Paris để ngăn liên quân Anh - Pháp. Thế mà nay Thiệu lại muốn
Mỹ ném bom tàn phá đất nước mình". Nhiều người chẳng nhẽ đã lãng quên,
người Mỹ và đồng minh đã làm gì trên mảnh đất của người Việt Nam. Rồi nhắc lại
chuyện Biển Đông chẳng hạn, nhiều người luôn mong ngóng Mỹ hay phương Tây nhảy
vào, nghĩ rằng những quốc gia ấy sẽ hợp lực "đánh Trung Quốc" rồi trả
Hoàng Sa, Trường Sa lại cho Việt Nam. Trời ạ, lại nhắc đến câu chuyện năm 1974,
khi Mỹ cấm quân đội Việt Nam Cộng hòa không được tái chiếm Hoàng Sa, trực tiếp
dâng Hoàng Sa cho Trung Quốc. Tại sao Bắc Việt có thể nhận viện trợ từ Liên Xô
hay khối các nước xã hội chủ nghĩa chứ không chấp nhận dù chỉ một người lính
ngoại quốc tham gia vào chiến trường miền Nam? Vì phía thượng tầng luôn duy trì
một quan điểm và lập trường rằng, đây là cuộc chiến của người Việt với người
Mỹ, chứ không phải là cuộc chiến tranh của các phe phái.
Vay tiền thì có thể trả, nhưng
nợ máu thì rất khó.
Rồi chẳng hiểu nổi, ừ thì biểu
tình phản đối hành động của Trung Quốc tại Biển Đông đấy, nhưng lại cầm cờ Mỹ,
giương biểu ngữ tiếng Anh, hóa trang thành Wonder Woman hoặc tượng nữ thần tự
do. Họ mong ngóng người Mỹ sẽ ban phát điều gì nữa? Mình có một người bạn tại
công ty cũ, trong một buổi ăn nhậu nói rằng, như Philippines chẳng hạn, không
cần phải bạo lực cách mạng, đánh nhau khổ ải mà cũng độc lập được đó thôi. Mình
bảo, vậy thì giờ thì Philippines có gì, giương mắt ếch nhìn Trung Quốc chiếm
bãi cạn, đánh mắt qua Mỹ nhờ cậy thì Mỹ... kệ vì đã thỏa thuận cho Trung Quốc
cái bãi cạn đó rồi, cái tư tưởng đợi ban phát thì làm sao mà tự chủ được.
Còn Việt Nam thì sao:
"Cút ngay không chúng tao bắn chết".
Rồi chuyện Hàn Quốc chẳng hạn,
mỗi khi Triều Tiên thử tên lửa là lại cuống cuồng tìm đến phía Mỹ quan ngại.
Hay như một cuộc họp bàn về hòa bình trên bán đảo Triều Tiên tại Hà Nội hay
Singapore, lại chỉ có đại diện phía Triều Tiên và Hoa Kỳ. Câu hỏi được đặt ra:
Người Hàn Quốc ở đâu? - Ở nhà và ngóng chờ chứ sao nữa, vì người Hàn, từ lâu
rồi, không còn có quyền quyết định vận mệnh dân tộc của họ nữa. Mình biết rằng
đa phần người Việt ghét Trung Quốc, vì người Trung Quốc đã bao nhiêu lần đưa
quân xuống phía Nam, đô hộ và giết hại người Việt. Nhưng người Mỹ hay đồng minh
cũng mới gây ra cuộc chiến khiến hàng triệu người Việt mất mạng, lãnh thổ chia
cắt đấy thôi. Bài học Trung Quốc luôn phải nhớ nhưng bài học Mỹ thì cũng chẳng
được phép quên.
Bảo yêu nước mà lại mong chờ,
ỷ lại vào ngoại bang, đấy mà là yêu nước à? Đấy là bán nước rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét